loading

Arts & Crafts (3): Các tác phẩm và nghệ sĩ nổi bật

Trong phần 3 cũng là phần cuối cùng của loạt bài Arts & Crafts, chúng ta tìm hiểu những tác phẩm quan trọng của trào lưu, cũng như tác giả của chúng, sắp xếp theo trình tự thời gian. Các tác phẩm này nằm ở nhiều lĩnh vực sáng tạo đa dạng, đúng như tinh thần của phong trào, bao gồm các công trình nhà ở, vải dệt, sản phẩm gốm, đồ nội thất, tác phẩm in ấn…


1859 – 60: Ngôi nhà đỏ (The Red House) của Philip Webb và William Morris

Gạch đỏ, gỗ, và kính – Bexleyheath, London

Thường được cho là tòa nhà Nghệ thuật & Thủ công đầu tiên, Ngôi nhà đỏ chính là nơi ở của William Morris và gia đình ông, được xây dựng trong khoảng cách đi lại của trung tâm London nhưng vào thời điểm đó vẫn thuộc vùng nông thôn. Đây là ngôi nhà đầu tiên được thiết kế bởi Webb với tư cách là một kiến ​​trúc sư độc lập, và là ngôi nhà duy nhất mà Morris xây dựng cho chính mình. 

Mặt bằng không đối xứng, hình chữ L, mái vòm nhọn và dãy nhà đẹp như tranh vẽ với đường mái dốc gợi lại phong cách Gothic, trong khi mái ngói và cấu trúc bằng gạch, phần lớn không có trang trí gợi lên sự đơn giản mà Morris vẫn truyền bá và chức năng của nó như một nơi ở đơn thuần, mặc dù nội thất ở một số chỗ được trang trí lộng lẫy với những bức tranh tường của Edward Burne-Jones. 

Ngôi nhà thể hiện sự tương phản rõ rệt với những dinh thự thời Victoria ở ngoại ô hoặc nông thôn, hầu hết đều được trang trí cầu kỳ và phô trương. Vị trí của nó cho phép Morris giữ kết nối với thiên nhiên, tránh xa sự ô nhiễm bẩn thỉu của London. Thiết kế, bao gồm các khu nhà dành cho người hầu lớn bất thường, nói lên khuynh hướng Xã hội Chủ nghĩa mới chớm nở của Morris và Webb nhằm xóa bỏ sự phân biệt giai cấp. Thật không may, khoảng thời gian dài mà Morris dành cho việc đi lại ảnh hưởng xấu tới năng suất làm việc của ông, và chỉ sau 5 năm ở trong căn nhà, ông đã bán nó và chuyển gia đình tới London để mở cửa hàng cho công ty của mình.


1876: Hoa Tulip và Hoa Hồng (Tulip and Rose) của Morris & Co

Rèm len, vải dệt ba lớp – Bảo tàng Cooper-Hewitt, Thành phố New York

Tác phẩm rèm Hoa Tulip và Hoa Hồng là một ví dụ cho các loại vải dệt và thiết kế giấy dán tường do công ty của Morris sản xuất bắt đầu từ những năm 1860. Hoa văn dày đặc, lồng vào nhau một cách chính xác của vải len, sử dụng các hình dạng nhiều đường cong và phóng đại của cây cỏ, thực vật (và đôi khi là động vật) đã trở thành một dấu ấn đặc trưng của các sản phẩm vải và giấy dán tường của Morris & Company trong những năm 1870 và 80.

Không giống như các thiết kế trước đó của Morris với nhiều hình ảnh tự nhiên hơn, loại vải dệt này thể hiện sự chuyển dịch của ông đi xa hơn mô phỏng và theo hướng trừu tượng trong sự trưởng thành trên con đường sự nghiệp của mình. Các hình dáng được làm phẳng và sự nhấn mạnh vào đường nét dự đoán sự cách điệu của tự nhiên sau này được Art Nouveau sử dụng, và kêu gọi sự chú ý đến bản chất của kết cấu bề mặt thô của len, từ đó tiết lộ sự chân thực trong vật liệu. 

Hơn nữa, chất lượng “treo” của hình ảnh cây và hoa nói lên cách dây leo bao phủ toàn bộ bề mặt tường bên ngoài – giống như tấm rèm vốn được cho là che toàn bộ mặt phẳng của cửa sổ, tạo ra sự hòa hợp giữa các yếu tố tự nhiên và các đồ vật nhân tạo, có tác dụng bắc cầu hoặc làm mờ ranh giới giữa thế giới tự nhiên bên ngoài và thế giới bên trong, ngay cả khi đã đóng kín rèm.

Dù cho các hình dạng ở đây hướng tới Art Nouveau tới mức nào, tính chất được làm phẳng của chúng cũng hướng ngược về sau tới các dạng thực vật và các yếu tố vật sống khác như được mô tả trong các cửa sổ kính màu Gothic, và đường nét cong của cây cũng có thể được coi là bắt chước các dạng trắc cửa sổ Gothic. Theo khía cạnh này, vải dệt tiết lộ nhiều về nền tảng và tình yêu dành cho Gothic của Morris cũng như nó là một thử nghiệm chính thức hướng tới tương lai.


1896: Những chuyện kể về Canterbury của Geoffrey Chaucer (Geoffrey Chaucer’s Canterbury Tales) của William Morris

Bản in khắc, khắc gỗ, giấy, và mực – Thư viện Anh – Boston Spa, Wetherby, West Yorkshire, Vương quốc Anh

Tuyển tập mà William Morris sản xuất trong sáu năm cuối đời là ví dụ điển hình cho những tác phẩm sang trọng do công ty của ông sản xuất. Chúng được thiết kế như những vật dụng nghệ thuật để trải nghiệm cũng nhiều như những cuốn sách để đọc, đến nỗi khó có thể đọc chúng trơn tru như một văn bản thông thường. Sự trang trí quá xa hoa và công phu, lấn át phần văn bản in, đến mức người ta buộc phải dừng lại ở mỗi vài trang và nghiên cứu nó một cách cẩn thận trước khi cố gắng tiếp tục câu chuyện (thường ở cỡ chữ nhỏ). 

Một người sẽ ngay lập tức bị ấn tượng bởi lượng công sức lao động đã bỏ ra cho việc tạo ra các tấm để in, sắp chữ, quy trình làm giấy và đóng gáy, cùng với trang trí bìa. Tuyển tập Chaucer này, vốn là viên ngọc quý trong các tuyển tập của Morris được thực hiện tại Kelmscott Press với số lượng ấn bản chỉ 425 bản, rất giống với các thư vĩ thời trung cổ cổ đại được viết tay với nhiều tranh vẽ và đóng gáy dày.

Cuốn sách được đóng chặt bằng chốt, cho thấy quá trình đọc tác phẩm giống như việc mở một loại vật phẩm thiêng liêng hoặc một chiếc rương báu và những gì chứa bên trong là vô cùng quý giá. Sự lựa chọn Chaucer, một tác giả người Anh thời trung cổ, cho văn bản, là đại diện cho cả mối liên hệ của Arts & Crafts với thời Trung cổ và sự đánh giá sâu sắc của Morris đối với văn học (ông đã được đề nghị nhận Nhà thơ của nước Anh nhưng đã từ chối). 

Trớ trêu thay, bất chấp mong muốn của Morris rằng một cuốn sách như thế này sẽ tạo ra niềm vui và sự thích thú cho một độc giả bình thường, nghịch lý là nó không bao giờ có thể tiếp cận được với bất kỳ khách hàng nào ngoài những người giàu có nhất trong số đó của ông, và được cho là thiết kế quá mức của nó gây không thoải mái và khó khăn cho việc cầm lẫn việc đọc.


1904: Hải ly (Beaver) của Công ty Grueby Faience

Gạch gốm – Ga tàu điện ngầm Astor Place, Thành phố New York

Viên gạch tàu điện ngầm này đại diện cho cách sản xuất hàng loạt trở thành một dấu ấn của phong trào Arts & Crafts ở Hoa Kỳ và cuối cùng đã chấm dứt việc sử dụng quy mô lớn đồ thủ công của hầu hết các công ty thiết kế. Grueby, được thành lập vào năm 1894 tại Revere, Massachusetts, được biết đến chủ yếu với việc sản xuất bình gốm nghệ thuật, thường sử dụng men màu xanh dưa chuột mờ cũng có thể được nhìn thấy ở trong tác phẩm này. Nhưng công ty cũng nổi tiếng với gạch kiến ​​trúc mà và họ sản xuất bằng khuôn đúc. 

Năm 1904, công ty đã tạo dựng được tên tuổi của mình bằng cách giành được một số huy chương vàng tại các hội chợ quốc tế, đã được trao hợp đồng cho các kè lát gạch trong các ga của tuyến vận tải nhanh liên quận mới của tàu điện ngầm New York. Tuy nhiên, điều này là chưa đủ: sự cạnh tranh về sản xuất hàng loạt của Grueby đã buộc nó phải phá sản vào năm 1909, và sau một thập kỷ bất ổn, công ty đóng cửa vĩnh viễn vào năm 1920.

Loại gạch này có ý nghĩa đối với Arts & Crafts ở nhiều khía cạnh. Con hải ly, giống như hầu hết các loại gạch cho các nhà ga khác do Grueby sản xuất, gợi lại đặc điểm hình ảnh tự nhiên hoặc nông thôn của phong trào và cung cấp một liều thuốc giải độc nhẹ nhàng hơn cho đặc tính công nghiệp của các nhà ga (được nhấn mạnh bởi màu sắc tự nhiên). Ở đây, con hải ly có một ý nghĩa kép, vì Astor Place được đặt tên cho gia đình Astor, những người đã gây dựng tài sản của họ một phần nhờ việc bẫy lông của hải ly ở Tây Bắc Thái Bình Dương; mặt khác, bản thân “Astor” gần đồng nghĩa với từ tiếng Latinh “castor” có nghĩa là hải ly. Một khung đơn giản với thiết kế hình học và phù điêu vòng hoa thấp bao quanh con hải ly, nhấn mạnh độ phẳng của bề mặt.


1908-09: Nhà Gamble (Gamble House) của Greene & Greene

Pasadena, California

Nếu bungalow là ngôi nhà Arts & Crafts tinh túy, thì Ngôi nhà Gamble có thể được mô tả như một ví dụ “lớn phổng” hoàn hảo. Được thiết kế bởi công ty kiến ​​trúc của anh em Greene & Greene, Massachusetts chuyển đến miền nam California, cho giám đốc điều hành cùng tên của Procter & Gamble, ngôi nhà thể hiện cách mà quan niệm về sự đơn giản và giản dị của phong trào đã được biến đổi thành lãnh địa của các tầng lớp thượng lưu. Nó vẫn là ví dụ tốt nhất về công trình kiến ​​trúc của Greenes và đôi khi được mô tả như một mẫu mực của Phong cách Western Stick.

Nhà Gamble thể hiện sự hòa hợp với thiên nhiên ở mọi khía cạnh. Hình dạng thấp, ngang của nó được thể hiện bằng mái hiên tầng hai có mái che và sân hiên bao quanh kéo dài từ lối vào phía trước đến khu vườn sau. Màu ô liu được sơn của tấm ván lợp gần như hòa quyện với những tán cây xanh tươi và được bù đắp bởi màu gỗ của khung cửa ra vào và cửa sổ. Màu nâu này kéo dài đến bên trong và nhân lên với các lớp khảm ở các bề mặt khác nhau, do đó tạo ra cảm giác liên tục giữa bên ngoài và bên trong. Sự hài hòa như vậy cuối cùng được củng cố bởi kính màu của cửa trước, trong đó có hình ảnh cây thông đen Nhật Bản, xác nhận địa điểm của ngôi nhà trên vành đai Thái Bình Dương. 

Trong khi đó, nội thất toát lên một sự ấm áp nhẹ nhàng và cảm giác thoải mái thân mật mặc dù không được chiếu sáng rực rỡ, một chất lượng rất được mong đợi trong một nhà ở Arts & Crafts. Cuối cùng, Greenes đã thiết kế ngôi nhà với sự chú ý kỹ lưỡng đến tính trung thực của cấu trúc, kéo dài các xà nhà bên dưới mái nhà đến các đầu của mái hiên và để lộ đồ gỗ trên cầu thang, dầm và trụ bên trong.


1922: Bình hoa (Vase) của Sarah Agnes Estelle Irvine và Joseph Meyer

Gốm tráng men – Bảo tàng Nghệ thuật Metropolitan, New York

Gốm của Newcomb College là một biểu tượng cho một nhánh địa phương nổi tiếng của phong trào Arts & Crafts, và những nhánh nổi tiếng nhất trong số nằm ở miền Nam nước Mỹ. Nó cũng mang đặc điểm nổi bật là một trong số ít các trung tâm Arts & Crafts gắn liền trực tiếp với một tổ chức giáo dục cấp cao, trường cao đẳng nữ của Đại học Tulane. 

Chiếc bình này được vẽ bởi Sarah (“Sadie”) Irvine, người nổi tiếng nhất trong số các nhà thiết kế của gốm Newcomb, thể hiện chủ đề phổ biến nhất cho các bình mà họ sản xuất: hình ảnh “Ánh trăng và hoa Mộc lan” về những cây mộc lan hoặc sồi sống tán rộng, được tô điểm bởi rêu rủ xuống từ cành của chúng, in bóng trên bầu trời đêm với trăng tròn. Là hình ảnh tự nhiên nhất và ít cách điệu nhất trong số nhiều thiết kế gốm Newcomb, hình ảnh này rõ ràng bắt nguồn từ khu vực của thung lũng hạ lưu sông Mississippi, nơi có rất nhiều mộc lan, như để quảng cáo trực tiếp nguồn gốc của nó.

Nhưng khi chiếc bình tiết lộ về khu vực nơi nó được sản xuất, nó cũng tiết lộ cách các doanh nghiệp lớn Arts & Crafts của Mỹ tạo ra thương hiệu cho sản phẩm của họ mà đồng thời làm giảm bản sắc của từng nghệ sĩ của họ. Mặc dù Irvine là một trong những họa sĩ quan trọng nhất của tàu Newcomb, làm việc tại đây từ năm 1908 đến năm 1929 trước khi làm việc như một người hướng dẫn tại xưởng nghệ thuật cho đến năm 1952, cơ sở này đã không công khai quảng bá tài năng của bà. Và trong khi các bình do bà vẽ thường được chọn và bà có thể bán từng tác phẩm riêng lẻ, phụ nữ đã bị cấm tham gia vào các giai đoạn đầu tiên của quá trình tạo ra tác phẩm: chính sách của trường là cần có một “thợ gốm nam để xử lý đất sét, nặn sản phẩm, nung trong lò và xử lý tráng men.” Công việc của Joseph Meyer là tạo ra những chiếc bình và đĩa chưa hoàn thiện để những người phụ nữ trang trí; đổi lại ông lại được công nhận bởi Newcomb khi sản phẩm đạt giải tại các triển lãm quốc tế lớn.


1897: Tủ phụ (Sideboard) của Charles F. A. Voysey

Gỗ sồi và đồng thau – Bảo tàng Nghệ thuật Hạt Los Angeles

Tủ phụ của Voysey minh họa rõ ràng nhiều nguyên lý của đồ nội thất Arts & Crafts. Thiết kế đơn giản trông giản dị đến mức người ta gần như có thể nhầm nó với một tác phẩm nghệ thuật dân gian. Chiếc tủ nằm trên bốn trụ có vẻ như quá mỏng manh để mang được khối lượng của nó; chúng cực kỳ đơn giản, ngay cả phần chân cũng không có thêm bất cứ chi tiết này, và trên cùng là các bệ hình tròn nông có thể được dùng để đỡ nến, nhấn mạnh tiếng nói phản hiện đại của môi trường mà tác phẩm này có ý định chiếm giữ. 

Gỗ, vừa vặn, là gỗ sồi, một lựa chọn rất phổ biến cho đồ nội thất Arts & Crafts, đã được đẽo để lộ các thớ và nhuộm màu để nhấn mạnh trực quan kết cấu của vật liệu. Việc tổ chức phần phía trong của tủ trung thực và đơn giản: một tủ có thể chứa một ngăn, một bề mặt, và một giá phía trên gắn với mặt sau. Trực quan là không có bất cứ phần nào của tủ được giấu đi hay là phức tạp.

Vật trang trí duy nhất gắn vào tủ phụ cạnh bao gồm các bản lề bằng đồng sẫm màu nổi bật trên cửa tủ, kết thúc bằng các vết cắt hình trái tim. Ở một khía cạnh nào đó, chúng dường như là phần duy nhất của bảng bên giữ các mảnh lại với nhau, củng cố cảm giác vững chắc và chắc chắn, trong khi các đường cong của chúng như một liều thuốc giải cho các đường thẳng nghiêm trọng. Các bản lề trông giống như thể chúng bị đánh cắp từ một cánh cửa nhà thờ Gothic và được đặt lại, tạo cho tấm ván bên một không khí lừa dối rằng nó cũ hơn so với thực tế và nhấn mạnh mối liên hệ với thời Trung cổ, nơi mà Arts & Crafts được hình thành.

Người dịch: Nhung
Nguồn: The Art Story

Theo dõi loạt bài Lịch sử thiết kế đồ họa bằng cách click vào banner bên dưới!

Cùng tác giả

#Tag

arts and crafts Heirstory Hương Mi Lê Lê Hương Mi phong trào nghệ thuật và thủ công Series Lịch sử thiết kế đồ họa william morris

iDesign Must-try

Nhiếp ảnh ra đời và sự thay đổi hoàn toàn của Nghệ thuật và Thiết kế đồ họa (Phần 1)
Nhiếp ảnh ra đời và sự thay đổi hoàn toàn của Nghệ thuật và Thiết kế đồ họa (Phần 1)
Nhiếp ảnh ra đời vào đầu thế kỷ 19, và chỉ sau gần 200 năm lịch sử, nó đã trở thành một công cụ cực kỳ phổ biến với con…
Édouard Manet (Phần 2)
Édouard Manet (Phần 2)
Trong phần cuối cùng của loạt bài về Édouard Manet, người được mệnh danh là cha đẻ của Nghệ thuật Hiện đại, chúng ta sẽ tìm hiểu những năm cuối…
Édouard Manet (Phần 1)
Édouard Manet (Phần 1)
Édouard Manet, cùng với Gustave Courbet, là hai hoạ sĩ dẫn dắt cho chủ nghĩa Hiện thực và cũng là chủ nghĩa đầu tiên được coi là thuộc chủ nghĩa…
Caspar David Friedrich (Phần 2): Các tác phẩm nổi bật
Caspar David Friedrich (Phần 2): Các tác phẩm nổi bật
Trong phần thứ hai và cũng là phần cuối của loạt bài về Caspar David Friedrich, chúng ta tìm hiểu những tác phẩm nổi bật trong sự nghiệp sáng tác…
Caspar David Friedrich (Phần 1) - Tóm lược, những thành tựu chính và tiểu sử
Caspar David Friedrich (Phần 1) - Tóm lược, những thành tựu chính và tiểu sử
Caspar David Friedrich là một hoạ sĩ phong cảnh Lãng mạn Đức vào thế kỷ 19 và thường được coi là nghệ sĩ Đức quan trọng nhất trong thế hệ…
Angelica Kauffman (Phần 3) - Các tác phẩm nổi bật
Angelica Kauffman (Phần 3) - Các tác phẩm nổi bật
Trong phần cuối của loạt bài ba phần về bậc thầy Tân Cổ điển và nữ nghệ sĩ tiên phong nổi bật thời kỳ cổ điển – Angelica Kauffman, ta…