chilaxu chilaxu - i-Gallery

Alison Sudol - Đừng chỉ mơ về những ảo mộng

“Và đây là động lực sống còn của tôi: được theo đuổi bất cứ thứ gì thúc giục tôi về phía lòng can đảm.”

Alison Sudol là nhạc sĩ, diễn viên và tác giả đến từ Los Angeles. Trước đây cô được biết đến với nghệ danh A Fine Frenzy. Album đầu tiên của Alison, One Cell in the Sea, ra mắt vào năm 2007 và tiếp nối sau đó là nhiều album thành công khác, các tour diễn vòng quanh thế giới, nhạc phim, TV, và nhiều chiến dịch. Năm 2014, Alison quyết định dấn thân vào diễn xuất và bắt đầu với vai diễn trong bộ phim đình đám, Transparent, và một vai chính trong Dig của USA Network, một show từ các nhà sản xuất HomelandHeroes. Năm 2016, cô xuất hiện trong bộ phim ngoại truyện của Harry Potter, Fantastic Beasts and Where to Find Them.

Hãy mô tả con đường sự nghiệp của bạn cho đến thời điểm này.

Cả bố mẹ tôi đều là diễn viên và giáo viên dạy diễn xuất, họ có hẳn một studio tại Seattle – nơi tôi được sinh ra. Khi tôi mới năm tuổi, họ ly dị và chuyển về Los Angeles. Lớn lên giữa các diễn viên, đương nhiên tôi nhận thấy họ vật lộn với nghề như thế nào, từ nhỏ tôi đã hiểu rằng đây là con đường khó khăn và gian khổ – đặc biệt khi bạn thật sự yêu mến nó. Và tôi nghĩ, mình sẽ không bao giờ bước vào thế giới điên khùng đó. Tôi cân nhắc đến việc trở thành chính trị gia hoặc kiến trúc sư, hoặc thậm chí là phi hành gia. Nhưng rõ ràng là không có cái nào trong số đó trụ lại cả.

Thay vào đó, tôi trở nên yêu âm nhạc khi lên 11. Điều khiến tôi mê mẩn đó là, mặc dù nó làm tôi sợ hãi, nhưng trong tôi còn có một niềm mong ước mãnh liệt hơn rằng phải chống lại nó. Tôi không chỉ muốn làm tốt; tôi thậm chí còn muốn giỏi nữa cơ, và không điều gì có thể ngăn cản được tôi cả – bao gồm cả việc có dở lúc ban đầu như thế nào đi chăng nữa. Và đây là động lực sống còn của tôi: được theo đuổi bất cứ thứ gì thúc giục tôi về phía lòng can đảm. Tôi có thể chọn một sự nghiệp chẳng thử thách gì, nhưng điều đó thật nhàm chán làm sao. (cười lớn)

Và làm cách nào bạn ký được hợp đồng âm nhạc? Bạn có nộp bản demo cho họ không?

Lúc đó tôi 21 tuổi, vẫn còn sống với ba mẹ, hơi nhút nhát, và không kết nối nhiều lắm với xã hội bên ngoài, chỉ thích viết nhạc về rừng và cá và thất tình. Tôi có thử thu âm với vài hãng, mặc dù rất lo lắng về việc có nên chọn con đường chính thống hay không. Dù vậy, tôi vẫn gửi nhạc tới một đống người mong rằng sẽ có ai đó phù hợp với mình. Một ngày nọ, Jason Flom, giám đốc mới của Virgin Records, nghe nhạc của tôi và vài ngày saubay đến nhà tôi. Anh ấy tới garage của ba mẹ nơi tôi trưng dụng làm phòng thu nhỏ với bạn bè của mình. Chúng tôi chơi nhạc, và mẹ thì nướng bánh. (cười lớn) Tôi hồi hộp đến nỗi chỉ nói được vài câu. Jason đã ký hợp đồng với tôi hai tuần sau đó. Điều này thật không tưởng.

Đó là vài năm sau khi ra trường, bạn đã quyết định tập trung vào âm nhạc?

Đúng vậy. Tôi rất kiên quyết. Tôi có một lòng tin mãnh liệt, một điều hơi kỳ lạ đối với bản tính hay hoài nghi chính bản thân mình của tôi. Tôi từng rất nhút nhát ở chốn đông người, nhưng lại muốn vươn ra ngoài vùng an toàn. Âm nhạc là công cụ duy nhất mà tôi biết để giao tiếp. Vậy nên tôi đắm chìm trong nó, một điều vô cùng khó khăn nhưng tuyệt diệu.

idesign alisonsudol 02

Sau khi phát hành ba đĩa ghi âm, tôi cần một khoảng nghỉ. Ném mình vào áp lực mỗi ngày trong trạng thái mỏng manh của tâm hồn cần một nguồn năng lượng lớn để nạp đầy trí óc sáng tạo, một điều mà tôi đã làm ngơ suốt khoảng thời gian dài. Tôi cảm thấy trống rỗng, và biết rằng mình cần phải sửa đổi. Tôi muốn và cần làm điều gì đó mới, thử thách hơn, và hợp tác hơn. Điều gì hứng thú và sợ hãi – càng ghê gớm càng tốt. Tôi nghĩ, “Mặc kệ nó! Mình sẽ thử diễn xuất xem sao.” Và khi nói điều đó với bản thân, tôi nhận ra rằng tôi luôn muốn làm điều đó, nhưng luôn tảng lờ nó vì nghĩ rằng nó sẽ làm tôi tan nát trái tim. Nỗi sợ có thể đánh gục ta – và nỗi sợ thất bại cũng không lớn hơn nỗi sợ vô định là bao. Nhưng tôi đã may mắn. Tôi có sự hỗ trợ từ những người yêu thương và một người quản lý tuyệt vời sẵn sàng đặt lòng tin vào tôi, vậy nên tôi đã thử.

Tôi tham gia lớp diễn xuất một năm trước khi bắt đầu đi diễn thử – và khóc sau mỗi lần đó. Buổi diễn thử lần thứ ba là cho Transparent. Đương nhiên tôi không nghĩ rằng mình sẽ được nhận vì chẳng ai nghĩ thế khi diễn thử lần thứ ba cả. Nhưng tôi thật sự, thật sự vô cùng ngưỡng mộ các tác phẩm của Jill Soloway. Tôi nghĩ rằng nếu như thể hiện tốt và được nhận rồi sau đó gặp Jill, tôi sẽ rất hạnh phúc. Và làm cách nào đó tôi lại được nhận, vẫn thật khó tin cho đến tận bây giờ. Transparent là tác phẩm đẹp đẽ, tác động đến xã hội, và tôi là một phần trong đó. Nghĩ lại tôi cảm thấy vô cùng tự hào.

Được nhận vai diễn trong Transparent tiếp thêm tự tin cho tôi để tiếp tục thử vai. Sau đó tôi diễn thử cho Dig, một show mới của những nhà sản xuất bộ phim HomelandHeroes. Tôi đã khóc rất nhiều sau lần này. Tôi chắc chắn rằng mình dở tệ, và chuẩn bị từ bỏ diễn xuất mãi mãi. Và thế là tôi lại nhận được cuộc gọi.

 Phải chịu trách nhiệm hoàn toàn với việc nhìn thấy ước mơ của mình đơm hoa kết trái là một ý tưởng khùng điên. Sẽ rất dễ dàng với việc chỉ mơ về giấc mơ hơn là cố gắng thực hiện nó. Quá trình rất gian khổ nhưng điều đó khiến giấc mơ đáng giá hơn bao giờ hết.

Bạn đã đọc cuốn sách The War of Art của Steven Pressfield chưa?

Rồi! Tôi đọc nó ngay khi được giới thiệu. Thật là một cuốn sách tuyệt vời.

Chúng tôi đọc nó khi vừa mới bắt đầu tạp chí này. Một khi bạn vượt qua được cản trở ban đầu và từ chối thoả hiệp với sự kháng cự, bạn bắt đầu gặt hái thành quả và mọi việc sẽ vào guồng.

Khi trong trạng thái cảm thấy bị chối bỏ, cảm giác như chẳng ai đối mặt với thử thách nhiều như bạn. Bạn cảm thấy sẽ chẳng thể nào vượt qua nổi nó. Nhưng một khi làm được, bạn sẽ cảm thấy mạnh mẽ vô cùng. Tôi nghĩ rằng đó là lúc điều vĩ đại thật sự được sản sinh. Tôi ước rằng nó dễ dàng hơn, như ăn một trái dưa hấu và – BAM! – bạn đã làm được. (cười lớn)idesign alisonsudol 03

Bạn sẽ gửi lời khuyên nào đến một người mới bắt đầu?

Không có gì xấu hổ khi bắt đầu từ dưới đáy cả. Trong thời đại này, mọi thứ chuyển động quá nhanh và nhiều người muốn đến đích mà không phải trải qua tất cả các bước cần thiết. Tôi nghĩ rằng sự khiêm tốn là điều rất giá trị, bằng việc thừa nhận rằng mình không biết. Học hỏi từ mọi người xung quanh, những ai muốn dạy bạn, những người bạn ngưỡng mộ, và từ những người bạn không ngưỡng mộ nữa. Hãy mở to mắt ra, trở nên có ích – và vượt ra khỏi giới hạn an toàn của mình. Bạn không cần thiết phải tìm thấy bước trưởng thành đột phá của mình trong thành công; bạn sẽ tìm thấy nó trong lúc sai lầm và học hỏi, và từ việc khiêm tốn. Hãy sẵn sàng làm điều những người khác không làm và bạn sẽ toả sáng.

Bạn không cần thiết phải tìm thấy bước trưởng thành đột phá của mình trong thành công; bạn sẽ tìm thấy nó trong lúc sai lầm và học hỏi, và từ việc khiêm tốn.

idesign alisonsudol 01

Nguồn: thegreatdiscontent

 

Hình trong bài (3)