loading

Thuật giả kim cảm xúc trong ‘Xạm - blorange’ của Siêu Trần: Khi ta thành thật với những hỗn loạn

“Bắt đầu từ việc thất tình buồn đến tỉnh cả người, mình học lại cách chăm sóc bản thân, không tìm kiếm tình yêu từ bên ngoài nữa mà tìm ở trong mình. Nó là quá trình cả đời á vì mình vẫn đang học nè, mình chỉ ráng kết lại một giai đoạn buồn để mình sống tiếp trọn vẹn hơn.” – Siêu Trần

“Xạm – blorange” không phải là cổ tích dễ thương được kể bằng tranh hay một dự án minh họa, mà chính xác là một câu chuyện đầy xúc cảm, an yên và dễ chịu của Tiểu Sương. Cô bạn nhỏ đã ghi chép lại hành trình tự chuyển hóa những cảm xúc nội tại, biến những tiêu cực dữ dội thành nhiều điều tích cực đẹp đẽ. Cùng iDesign lắng nghe “Xạm – blorange” – chuyến du hành ẩn chứa điều kỳ diệu của giả kim thuật nhé!


Với “Xạm – blorange” mình không nghĩ nó sẽ là một dự án đâu. Mình chỉ làm thôi nên cũng khá bất ngờ khi nó được đón nhận. Lý do mà “Xạm – blorange” ra đời là do giai đoạn trước đó mình có đi trị liệu tâm lý, chị bác sĩ đã đề xuất với mình phương pháp Art therapy (trị liệu nghệ thuật) để phù hợp với tính chất công việc mình làm. Dù sau này không còn tham gia trị liệu nữa thì mình lúc đó cũng hay bất ổn, nên mình chọn cách vẽ để xả năng lượng cảm xúc, suy nghĩ trong người ra. Mình nghĩ việc viết, vẽ, nói, nhảy, hát sẽ giúp giải phóng những năng lượng tiêu cực ra khỏi mình rất hiệu quả. Lúc nào cảm xúc trong mình dữ dội quá, những hình ảnh sẽ xuất hiện trong đầu và mình vẽ tụi nó ra.

Việc thể hiện này cần mình thả lỏng và thành thật với chính mình, để mọi thứ được trào ra một cách tự nhiên.

Ban đầu cứ 1-2 tháng thì mình sẽ vẽ một hình. Sau một khoảng thời gian nhìn lại mình thấy được tính liên tục của những hình vẽ nó giống như quá trình mình trải qua vậy. Khi ý thức được dòng chảy đó, mình dùng pallette (bảng) màu để giúp mọi thứ thống nhất với nhau. Cứ vẽ như vậy từ đầu đến cuối năm 2018 mình cảm thấy đến đây là kết thúc giai đoạn cảm xúc này được rồi nên mình gom những hình đó lại thành một dự án. Lúc đó mình mới hình thành concept (ý tưởng chung), mình nhận ra concept là cái không được tính từ đầu.

Nó là quá trình, nó tự kể và tự hoàn thiện nó mỗi lần mình vẽ một hình mới. Dự án này như một cách soi chiếu lại bản thân, suy nghĩ về những gì mình đã trải qua, niềm tin nào được hình thành và dắt mình qua mọi thứ.

Bắt đầu từ việc thất tình buồn đến tỉnh cả người, mình học lại cách chăm sóc bản thân, không tìm kiếm tình yêu từ bên ngoài nữa mà tìm ở trong mình. Nó là quá trình cả đời á vì mình vẫn đang học nè, mình chỉ ráng kết lại một giai đoạn buồn để mình sống tiếp trọn vẹn hơn.

Bạn mình – Tất Sỹ có nói tranh nó cần sự thành thật, thành thật với chính người vẽ lúc đó. Mình làm gì cũng được miễn lúc đó mình thấy đúng là được. Mình cũng không để ý đến chuyện này, phải sau này nhìn lại mới nhận ra. Duy chỉ có cái hình cuối cùng là mình vẽ lại, sự tính toán lớn nhất trong dự án, còn mọi thứ rất là bản năng. Lần đầu làm nó giống như một vụ nổ vậy, hỗn loạn lắm. Mình thấy nếu để hình này kết lại dự án có khi không ổn, nên mình ngủ một giấc… Tỉnh dậy mình vẽ hình đó với một tâm thế bình tĩnh hơn, xoa dịu hơn, mong người xem khi thấy cái kết này cũng được an ủi, vỗ về hơn.

Duy chỉ có cái hình cuối cùng là mình vẽ lại, sự tính toán lớn nhất trong project, còn mọi thứ rất là bản năng

Hồi mình đi trị liệu, người ta sẽ bày màu, vật liệu, đồ chơi ra cho mình chạm, cầm nắm, vẽ, cắt dán. Xúc giác con người có khả năng truyền tải cảm xúc kì diệu hơn nhiều so với vẽ máy. Lúc mình tự chơi thì không có bày màu ra như vậy. Do mình hay lên cơn buồn bã khi đang bận nên chỉ vẽ máy thôi, dùng bộ cọ mô phỏng màu sáp dầu. Cấp 1, 2 mình vẽ sáp dầu, chì màu trong giờ mĩ thuật nên giờ lớn mình cũng có xu hướng thích kiểu vẽ như vậy. Sáp dầu cần lực ấn của tay, cũng không thể phủ màu nhanh như màu poster, chính trong những hành động di đi di lại bút sáp mà cảm xúc của mình sẽ được truyền tải ra.

Về sắc cam và xanh trong “Xạm – blorange”, mình thấy đẹp nên vẽ thôi chứ cũng không tính toán gì cả. Cặp màu bổ túc xanh – cam rất dễ dùng vì độ tương phản cao. Sau này tập hợp lại mình mới đặt ý nghĩa cho nó. Xem xanh như nỗi buồn còn cam như ánh sáng/ tình yêu. Nhưng màu gì đi nữa cũng không quan trọng lắm đâu. Nếu lý trí can thiệp vào lúc trị liệu như kiểu mình dùng màu này vì ý gì, chỗ này phải vẽ làm sao cho đẹp, như thế nào mới ra phong cách riêng thì nhiều khi mình còn căng thẳng hơn, phản tác dụng.

Mình nghĩ là mình hợp với chuyện làm dần dần, ít ít nhỏ nhỏ mỗi ngày, mỗi tháng rồi gom nó lại, hơn là dự tính cho nó thành hình ngay từ đầu. Mình không phải là đứa giỏi tính mà có xu hướng dựa vào cảm xúc nhiều, nếu mình tính mình sẽ hoảng lên và trì trệ không dám làm. Nên mình cũng không biết liệu mình có làm được những dự án như thế này nữa không (vì mình không tính được huhu). Hiện tại thì mình cũng vừa làm mấy tranh kiểu xả cảm xúc ra, mà thiên về chất liệu nhiều hơn.

Mình cũng đang làm một loạt tranh nhỏ nhỏ, đợi khi nào nhiều thì tự nó sẽ có khán giả riêng của nó, mình không phải làm gì cả (cười). Mình làm với một niềm tin mà chị hướng dẫn mình từ ngày đầu có nói, chuyển những tiêu cực thành tích cực, đó chính là giả kim thuật.


Cảm ơn Tiểu Sương vì đã tin tưởng để sẻ chia câu chuyện về “Xạm – blorange”, về niềm tin với những điều tốt đẹp nhất. Chúc cô bạn nhỏ ngày ngày luôn hạnh phúc với chính mình và hạnh phúc với những dự án “giả kim thuật” khác.

Cùng theo dõi nhiều hơn nữa những “phép thuật” của cô bạn họa sĩ minh họa tự do Tiểu Sương tại đây nhé!

Bài viết: Y.ink
Ảnh do nhân vật cung cấp

Cùng tác giả

#Tag

blorange iD interview idesign signature illustration minh hoa siêu trần Y.ink

iDesign Must-try

Phỏng vấn họa sĩ minh họa Pan: ‘Khi vẽ, yếu tố kể chuyện là điều mình luôn hướng đến.’
Phỏng vấn họa sĩ minh họa Pan: ‘Khi vẽ, yếu tố kể chuyện là điều mình luôn hướng đến.’
Cùng tìm hiểu những điều thú vị được họa sĩ minh họa Pan chia sẻ trong buổi phỏng vấn ngắn với iDesign.
Điều gì sẽ xảy ra nếu chúng ta “lỡ đụng tay” vào tác phẩm nghệ thuật
Điều gì sẽ xảy ra nếu chúng ta “lỡ đụng tay” vào tác phẩm nghệ thuật
“Những cú chạm của sự tò mò và ngây thơ” là cách mà con người muốn tận hưởng cảm giác gần gũi với ý tưởng kiệt xuất của sáng tạo.…
Họa sĩ vẽ minh họa Phương Quỳnh: ‘Mình xem tranh là nơi để giải tỏa, trốn khỏi thế giới bên ngoài’
Họa sĩ vẽ minh họa Phương Quỳnh: ‘Mình xem tranh là nơi để giải tỏa, trốn khỏi thế giới bên ngoài’
Phương Quỳnh là nữ họa sĩ trẻ đứng sau những bức tranh hay bìa sách với nét vẽ dễ thương, mang lại cảm giác vui tươi, nhẹ nhàng cho người…
Dự án tranh 100 Ngày tỏ lòng biết ơn: Liều thuốc chữa lành tinh thần cho những ngày sống chung cùng Covid-19
Dự án tranh 100 Ngày tỏ lòng biết ơn: Liều thuốc chữa lành tinh thần cho những ngày sống chung cùng Covid-19
100 người làm trong ngành sáng tạo trên toàn cầu đã chia sẻ những niềm vui của đời thường qua dự án tranh 100 Days of Gratitude (100 Ngày tỏ…
The Pulp Tarot: Bộ bài Tarot lấy cảm hứng từ hình minh họa Pulp Midcentury
The Pulp Tarot: Bộ bài Tarot lấy cảm hứng từ hình minh họa Pulp Midcentury
Bản nhạc mà tôi viết là cuộc đối thoại giữa phần “bản” và phần “nhạc”, nhưng những lá bài này là cuộc trò chuyện giữa tôi, Smith, truyền thống bài…
Đời thường Nhật Bản qua lăng kính của Adrian Hogan, tác giả bộ tranh Everyday Olympic
Đời thường Nhật Bản qua lăng kính của Adrian Hogan, tác giả bộ tranh Everyday Olympic
Gần đây, bộ tranh Everyday Olympic (Ngày nào cũng là Olympic) của Adrian Hogan được hưởng ứng và chia sẻ nhiều trên mạng xã hội. Bên cạnh tinh thần sáng…