alectruha và hành trình thực hành nghệ thuật xoa dịu tinh thần

Với phần giới thiệu vô cùng khiêm tốn trên bio Instagram của mình “barely know how to draw, but 99.9% can hold a marker”, hoạ sỹ alectruha giờ đây đang ngày càng gây ấn tượng lớn với các bạn trẻ nhờ phong cách line art độc đáo không lẫn vào đâu được của mình.

Mình sinh ra và lớn lên tại Sài Gòn. Hồi nhỏ mình hay vẽ chơi kiểu con nít thôi. Xung quanh mình dù bạn bè hay gia đình đều không công nhận là mình vẽ đẹp hay có khiếu, nói toẹt ra là không có tài năng gì trong việc vẽ vời luôn đó.

Lúc trước, mình học RMIT ngành Digital Media và sau đó học tại ADC Academy (một học viện độc lập chuyên đào tạo thiết kế và những người yêu thích khởi nghiệp trong lĩnh vực sáng tạo) nhưng đều bỏ ngang vì cảm thấy con đường làm media lẫn học về mỹ thuật truyền thống không phù hợp với mình lắm. Tuy vậy, mình vẫn luôn thích vẽ. Người thật sự ảnh hưởng đến quyết định rẽ hướng của mình, giúp mình quyết định nghỉ học và bắt đầu thực hành doodle một cách nghiêm túc là giáo viên hướng dẫn trong học kì đầu tiên tại RMIT.

alec: “Ba con quái vật đang vật nhau”

Thật ra, mình nghĩ bản thân khá may mắn. Vì tuy người ngoài không ủng hộ hoặc thậm chí còn chê bai, nhưng mình luôn có mẹ, người đã ủng hộ việc mình làm dù mẹ không hiểu đó là gì. Tính mình cách đây 4 – 5 năm trước thì lì lắm, đã thích hay muốn cái gì thì sẽ cố gắng bằng được. Cũng có nhiều lúc nản vì nghe người ngoài nói ra nói vào làm mẹ và bà ngoại mình buồn, đôi khi mình cũng thấy chùn bước, nhưng ma xui quỷ khiến sao vẫn đi tiếp (cười lớn). 

Mình theo đuổi doodle nhưng cũng dính tới line art nữa vì thật sự mình đi nét và màu khá nhiều. 

Mình bị thu hút bởi sự vô định của các nét khi nối vào nhau. Ví dụ như khi các họa sĩ vẽ người, nhân vật,…bạn có thể đoán được “À tiếp theo họ sẽ vẽ cái đầu, cái tay, con mắt”, nhưng doodle hoặc line art nói chung thì sẽ hiếm khi đoán được, vậy nên mình thích sự khó lường này. 

alec: “Hôm tô màu cái này thì hình như rất thèm ăn kem”

Lối vẽ hiện thời của mình hình thành một phần do chịu ảnh hưởng từ những họa sĩ yêu thích, nhưng phần lớn là do bản thân mình có một số vấn đề tâm lý nên mình tìm hiểu thêm về “trị liệu tâm lý bằng nghệ thuật”, hay còn gọi là art therapy*/ expressive art. Mỗi khi vẽ ra những đường nét và tô màu, chúng khiến mình cảm thấy bình tĩnh hơn. Mình có cảm giác như hình vẽ đó như đang đồng cảm với mình vậy. Suy nghĩ này khiến mình cảm thấy bớt cô đơn hơn trong những giờ phút tối tăm. 

(*) Trị liệu tâm lý bằng nghệ thuật (hay art therapy) là quá trình sử dụng các kỹ thuật sáng tạo như vẽ tranh, cắt dán, tô màu hay nặn tượng… để giúp người bệnh thể hiện bản thân qua nghệ thuật, trải nghiệm những tông màu cảm xúc và tâm lý thầm kín trong nghệ thuật. Dưới sự hướng dẫn của một nhà nghệ thuật trị liệu có bằng cấp, bệnh nhân có thể “giải mã” những thông điệp, biểu tượng hay sự ẩn dụ không lời qua các hình thức nghệ thuật, giúp họ thấu hiểu hơn những cảm xúc và hành vi của bản thân để có thể lý giải sâu hơn những vấn đề tâm lý cốt lõi bên trong (theo Psychology Today).

Cơ duyên bắt đầu với doodle cũng nhờ một giảng viên hướng dẫn trong thời gian mình còn học tại RMIT. Khi cô thấy những đường nét mình vẽ trong giấy thì cầm lên xem rồi nhận xét. Sau đó cô còn cho mình xem những tác phẩm của họa sĩ Jon Burgerman. Lúc đó mình giống như bị “trúng tiếng sét ái tình” luôn và nghĩ trong đầu “Đây là chân lý của cuộc đời tôi” (Lại cười lớn).

Bác Jon có một cái hay rất hay chính là dù đã 41 tuổi rồi nhưng bác rất, rất vui tính. Góc nhìn của bác về tất cả mọi thứ xung quanh luôn vô cùng dễ thương và tích cực. Bác gây ảnh hưởng lên mình nhiều nhất là về màu sắc, giúp mình chơi với màu, thử nghiệm màu này màu kia trong những tác phẩm.

Jon Burgerman và những tác phẩm của mình.

Mình thường không có ý niệm trước lẫn trong lúc vẽ. Sau khi vẽ xong mình mới nhìn lại tổng thể để xem có cần thêm chi tiết nhỏ không. Nói đơn giản là mình đi tay tự do luôn ấy.

alec: “Này là mấy con vi trùng ở trong bụng mình nè”

Mình biết tới art therapy lẫn expressive art cũng là do cái duyên vì mình có vài bạn bè tìm hiểu về ngành tâm lý học. Sau đó mình tự tìm hiểu trên Google về hai cụm từ này và thực hành theo cách đơn giản nhất mà mình hiểu được qua những thông tin trên Facebook lẫn Instagram.

Điều may mắn nữa là mình biết được ngoài kia cũng có nhiều họa sĩ đang minh họa về chủ đề sức khỏe tinh thần, các bệnh tâm lý, hoặc những họa sĩ cũng đang thực hành art therapy/expressive art theo cách riêng của họ. Thế nên mình cảm thấy được đồng cảm vì trên thế giới cũng có nhiều nghệ sĩ đang khó khăn với sức khỏe tinh thần, và mình lẫn họ đều đang cố gắng mỗi ngày.

Mình ngưỡng mộ anh Ben (liarben) và Chú Môi (Duy Anh) vì mình thích những màu sắc của hai người dùng trong tác phẩm của họ. Mình thích chơi màu lắm, nên mình rất quan tâm đến màu sắc trong một tác phẩm.

Mình cực thích những tông màu tươi, rực rỡ. Vì những lúc mình cảm thấy trầm, cảm giác như ở đáy vực thẳm hoặc thấy thật khó khăn khi phải tiếp tục sống, thì mình sẽ sử dụng màu sắc tươi, rực rỡ, mong rằng sự tươi tắn đó sẽ giúp mình ổn hơn một xíu. Ngoài ra mình cũng mong người xem dù thấy những đường nét quắn quéo, lộn xộn, khó chịu cách mấy thì màu sắc sẽ giúp tác phẩm của mình hài hòa lại. Thiệt tình mình không muốn người khác cảm thấy nặng nề hoặc trầm xuống khi nhìn những tác phẩm của mình đâu. Đó là cái mình hướng tới. Nhưng những lúc trầm quá mình vẫn tô màu tối tăm để giải tỏa bên trong cái đầu của mình, vì mình vẫn ưu tiên sức khỏe tâm thần của bản thân lên hết mà.

alec: “Này mình không nhớ là cái gì nữa, bây giờ nhìn lại thì giống như một bộ lạc đang nhảy múa”

Mình nghĩ tất cả những việc bản thân làm hay quyết định đều có lý do lẫn kết quả của nó. Trước hết hãy nói chuyện và tìm hiểu bản thân để phần nào biết được mình muốn gì, mưu cầu gì, thích gì hoặc điểm mạnh/ yếu của mình là gì. Khi đó bạn sẽ dễ dàng ra quyết định cho bản thân hơn. 

Hồi đó bạn bè hay cà khịa “Tao có thấy mày vẽ bao giờ đâu mà bày đặt vẽ”. Có lúc mình cũng từng nghĩ để vẽ được thì phải đi học vẽ cơ bản tại các lò luyện vẽ, thậm chí tới nơi để học nhưng người dạy mình lúc đó lại nói “Em không vẽ được đầu tượng, hình khối,.. thì đừng có vẽ làm gì, không thành công đâu!”. Nói thiệt nếu mình không biết mình đang làm gì, không biết điểm mạnh, yếu trong tác phẩm thì cũng không thể nào lò mò đi tiếp được đến bây giờ.

alec: “Whatever you see is not what I think about”

Xem nhiều hơn những tác phẩm của alectruha tại Instagram.

Người thực hiện: Chilaxu
Ảnh và lời bình do nhân vật cung cấp
Thiết kế: Tuyết Nhi

Cùng tác giả

iDesign Must-try

Họa sĩ Kim Salt: ‘Tôi khám phá về chuyển động nhân vật qua việc học khiêu vũ và trượt băng’
Họa sĩ Kim Salt: ‘Tôi khám phá về chuyển động nhân vật qua việc học khiêu vũ và trượt băng’
Kim Salt (Kimberly Salt) là một họa sĩ minh họa người New York chính hiệu. Những tác phẩm bắt mắt của cô từng thu hút sự chú ý của nhóm…
Thuật giả kim cảm xúc trong ‘Xạm - blorange’ của Siêu Trần: Khi ta thành thật với những hỗn loạn
Thuật giả kim cảm xúc trong ‘Xạm - blorange’ của Siêu Trần: Khi ta thành thật với những hỗn loạn
“Bắt đầu từ việc thất tình buồn đến tỉnh cả người, mình học lại cách chăm sóc bản thân, không tìm kiếm tình yêu từ bên ngoài nữa mà tìm…
“Paper Craft” - Những mô hình thủ công ngẫu hứng phủ đầy sắc màu rực rỡ của Xuân Lê
“Paper Craft” - Những mô hình thủ công ngẫu hứng phủ đầy sắc màu rực rỡ của Xuân Lê
Gam màu Pop Art nổi bật và rực rỡ, những nhân vật ngộ nghĩnh và đáng yêu, bối cảnh lạ lùng và kỳ ảo là những điều làm nên sự…
“Friends” - Những nhãn hiệu nhảm nhí và kỳ quặc của Lucia Pham
“Friends” - Những nhãn hiệu nhảm nhí và kỳ quặc của Lucia Pham
“Mình rất thích những thứ nhảm nhí =)) nên mình đã cố gắng lên 1 list những thứ mình cho là nhảm nhí nhất và lựa chọn để thực hiện…
Bùi Ngân và bộ tranh De Lavie: Cuốn nhật kí ‘về cuộc sống’
Bùi Ngân và bộ tranh De Lavie: Cuốn nhật kí ‘về cuộc sống’
Họa sĩ trẻ Bùi Ngân chia sẻ với IDesign về bộ tranh De Lavie, lấy cảm hứng từ những thứ mộc mạc của đời thường xung quanh.
Tái hiện Hát bội trong đa diện ánh sáng qua dự án ‘má ơi đừng đánh con đau. để con hát bội làm đào má coi’
Tái hiện Hát bội trong đa diện ánh sáng qua dự án ‘má ơi đừng đánh con đau. để con hát bội làm đào má coi’
“Ánh sáng trên sân khấu là ánh sáng của kịch nghệ. Còn ánh sáng khi đèn đã tắt, khi chuẩn bị cho vở diễn hay khi chỉ là khe sáng…