Họa sĩ ẩn dật Derek Ercolano & những bức vẽ đồ họa siêu thực

Chỉ cần nhìn thoáng qua các tác phẩm của Derek Ercolano cũng có thể thấy điều cốt lõi nhất trong phong cách của anh: Không khí mờ xám tựa làn sương Na Uy và niềm yêu thích những điều thần bí.

Tác phẩm Fantastic của Rene Laloux có tác động rất lớn đến cách chàng họa sĩ này phối màu và thiết kế nhân vật. Trong khi đó, ảnh hưởng từ The Holy Mountain của Alejandro Jodorowksy lại ảnh hưởng đến cách anh chắt lọc ý tưởng đặc biệt của mình.

Image result for Fantastic Rene Laloux
Fantastic Planet - René Laloux - 1973

Ercolano đã ở Na Uy trong sáu năm qua để theo đuổi niềm yêu thích hội họa sau khi nghỉ việc tại một agency ở New York. “Tôi đã bắt đầu ở lại sau giờ làm mỗi ngày,” ông nói. “Vẫn có điều gì đó cháy bỏng trong lòng, vì vậy trong một năm qua tôi hay thức khuya để vẽ. Tôi càng tự tin thì càng có nhiều năng lượng hơn.”

Trong những giờ làm việc lén lút, Ercolano đã làm việc theo một quy trình nhất định: chủ yếu là bắt đầu với bút và giấy, sau đó scan bản vẽ và tiếp tục thao tác với đồ họa máy tính. Quy trình qua lại liên tục như thế đã làm ra những sản phẩm đẹp mắt và… khó hiểu.

Nhìn bằng mắt thường, thật khó để giải mã cách anh hoàn thiện tác phẩm cuối cùng như thế nào.

Xét ở khía cạnh khác, đó quả là bước tiến lớn khi chuyển từ cuộc sống agency năng động giữa New York sang vùng hẻo lánh để theo đuổi nghiệp vẽ, lại là thành phố nhỏ như Bergen ở Na Uy. Ercolano nói, “Thật tuyệt vời khi có thời gian và cơ hội để vẽ mỗi ngày, không phải đối phó với mấy điều nhảm nhí khác. Bergen thực sự là một nơi kỳ lạ. Trời lúc nào cũng mưa và luôn phảng phất không khí thần bí, lúc nào cũng mờ sương và đầy thu hút một cách ma quái.” Có lẽ khí hậu buồn chán này đã vô thức thấm đẫm vào kết cấu và màu sắc trong các tác phẩm của anh, hoặc cũng có thể là do những cơn mưa liên tục, vì điều đó có nghĩa “bạn chỉ ngồi ở nhà và vẽ rất nhiều.”

Kể từ khi tốt nghiệp MA vào năm 2014, phần lớn các tác phẩm của Ercolano là các thử nghiệm ban đầu ở phạm vi giữa analog và kỹ thuật số; bằng mắt thường, thật khó để giải mã cách anh hoàn thiện tác phẩm cuối cùng như thế nào. “Tôi quan tâm đến việc sử dụng các chương trình khác nhau để bảo toàn cảm giác của các bản vẽ ban đầu - giữ trọn những nét chấm phá của đồ họa kỹ thuật số đồng thời đảm bảo tính người và sự ấm áp,” ông nói.

Trong vài năm qua, hình ảnh của Ercolano dần dần có màu sắc sáng hơn tác phẩm cũ của anh, có kết cấu phức tạp và các kỹ thuật phân lớp được tạo ra bằng nhiều màu xám hay đơn sắc. “Tôi đã dành thời gian nghiên cứu nghệ thuật airbrush, khoa học viễn tưởng, và thậm chí tài liệu từ những tạp chí về người ngoài hành tinh,” ông chia sẻ. “Rất nhiều người cảm thấy rõ ràng là không thực tế, nhưng nếu nhìn lâu sẽ thấy tác phẩm thật tối tăm, huyền bí và kỳ lạ.”

Bức vẽ Derek Ercolano cộng tác với Migrant Journal số thứ 3
Bức vẽ Derek Ercolano cộng tác với Migrant Journal số thứ 3
Bức vẽ Derek Ercolano cộng tác với Migrant Journal số thứ 3

Quy trình của Ercolano bắt đầu với một quyển phác thảo kẻ ô. “Tôi có xu hướng vẽ mọi thứ bằng một cây bút, vẽ tới vẽ lui nhiều lần,” anh nói. Sau đó anh chọn một bản phác thảo cuối cùng và xử lý bằng các công cụ analog, bao gồm các thiết bị trong các lớp hình học thời trung học như các ô vuông, la bàn và thước đo. Khi Ercolano chuyển sang đồ họa kỹ thuật số, an có xu hướng xem các bản vẽ “giống như bản in trên màn hình, tách từng phần và tạo nhiều lớp riêng.”

“Sau bước đó, tôi tiếp tục phủ đầy các khối hình và tô bóng”, ông nói. “Đáng buồn thay, tôi đã không chú ý nhiều đến các bài học về ánh sáng và bóng râm, vì vậy tôi chỉ làm theo cảm tính. Tôi luôn hình dung được bản vẽ của mình cuối cùng sẽ như thế nào, nhưng giờ thì tôi tin là trong lúc sáng tác, tôi sẽ khám phá ra thứ điều gì đó mới mẻ.”

Qua nhiều công việc cộng tác bao gồm vẽ Cosmic Oslo và các bài minh họa tạm chí, Ercolano đã công bố tác phẩm của mình với một dàn nhân vật đặc biệt - những người có đôi mắt siêu thực nhưng vô hồn, đôi môi bơm phồng như búp bê tình dục, và bàn tay kỳ dị được cắt tỉa hoàn hảo. Những nguyên mẫu này bắt nguồn từ tình yêu lâu dài của ông dành cho “quái vật đột biến và người ngoài hành tinh”, đem đến góc nhìn hiện đại về việc sử dụng kỹ thuật chồng lớp airbrushing đầy lạ lẫm, và gai góc hơn.

“Tôi thích ý tưởng của George Hardie về việc vẽ tay, sau đó tự tay lấy đi ‘phần hồn’ của mỗi bức ảnh,” anh chia sẻ.

Bức vẽ Derek Ercolano cộng tác với Pangram
Bức vẽ Derek Ercolano cộng tác với Molt
Bức vẽ Derek Ercolano cộng tác với Eye on Design Psych

Người dịch: Long Hwarang
Nguồn: Eyeondesign.aiga.org