Đáo Đáo - Art and Ads

Họa sĩ minh họa ‘Chúa tể những chiếc nhẫn’ - Barbara Remington qua đời ở tuổi 90 và cuộc đời dị biệt của bà

Công trình của bà trong việc chế tác bản bìa mềm năm 1965 dành cho quyển “Chúa tể của những chiếc nhẫn” và “The Hobbit” trở nên vô cùng thịnh hành. Tuy vậy có một sự thật là bà chưa hề đọc quyển sách khi đảm nhận công việc này.

Barbara Remington, nghệ sĩ minh họa đã tạo ra thiết kế trang bìa được nhận diện rộng rãi nhất của chuỗi bộ ba quyển sách “Chúa tể của những chiếc nhẫn” của J.R.R Tolkien và “The Hobbit”, đã qua đời trước khi có cơ hội đọc được quyển sách vào ngày 23 tháng 1 vừa qua tại Susquehanna ở tuổi 90. Nguyên nhân được người bạn tâm giao John Bromberg của bà chia sẻ là vì bệnh ung thư vú.

Dù thiết kế trang bìa cho bản sách đầu tiên của “Chúa tể của những chiếc nhẫn” được minh họa bởi nhiều nghệ sĩ khác nhau, bao gồm cả chính Tolkien, nhưng thiết kế mà Remington thực hiện cho bản bìa mềm được Ballantine Books xuất bản là phiên bản thịnh hành nhất những năm 1960, đặc biệt trong các khuôn viên trường đại học.

Tuy vậy bà ít khi đề cập đến thành tựu này bởi dù đẹp đẽ đến mức nào thì bản vẽ của bà không thật sự nắm bắt đúng nội dung của các quyển tiểu thuyết, vì bà không có thời gian đọc qua chúng bởi hạn chót rất sít sao. Dù vậy, bản in phần minh họa của bà được coi là mục tiêu của người sưu tập và chúng đã chứng tỏ vị trí lâu dài nhất định trong các nhóm hâm mộ J.R.R. Tolkien trên toàn cầu .

Cuộc đời 90 năm của bà là nhiều chuyến phiêu lưu đầy độc đáo, truyền cảm hứng đến cho nghệ sĩ trẻ, cũng là người họa sĩ minh họa đã trải qua nhiều phong trào và biến động của giới nghệ thuật từ tận những năm 50 đến nay. Nhưng không đơn thuần là một họa sĩ minh họa, bà đã sống một cuộc đời rực rỡ để làm nghệ thuật theo cách mình muốn. Hãy cùng iDesign tri ân và hình dung người phụ nữ lạ lùng này, qua những ký ức sau đây nhé!


Tuổi 89 và khu rừng cùng bầy mèo

Tác giả Patrice Wilding của AP News từng gặp bà vào một ngày năm 2018, khi bà 89 tuổi và đang chuẩn bị cho triển lãm các tác phẩm nghệ thuật của mình. Bà được miêu tả như sau:

“Làn tóc bạc trắng uốn cong phủ qua đôi tai; đôi vớ sọc đầy màu sắc che đi đôi chân nhỏ gầy. Thao tác còn rất nhanh nhẹn ở gần tuổi chín mươi, bà chia sẻ những câu chuyện đầy bất ngờ về chuỗi ngày sinh hoạt ở câu lạc bộ nhạc rock và chơi với hội nhà thơ thế hệ Beat như Allen Ginsberg.”

*Beat Poets: Vào những năm 40 và 50, một thế hệ mới những nhà thơ đã nổi dậy chống lại lối sống và cách viết theo lề thói cũ của Mỹ. Họ không tuân theo một nguyên tắc nào và có óc sáng tạo tự phát tức thời. Allen Ginsberg được xem như người ‘thủ lĩnh’ của phong trào này.

Barbara Remington sống ở một vùng hẻo lánh của Thompson tại hạt Susquehanna trong căn nhà đầy ắp ảnh chụp, tác phẩm nghệ thuật và vật lưu niệm từ phần đời bôn ba trải nghiệm. Trong một khu rừng nhỏ rộng khoảng 10 hecta nơi đàn mèo hoang là người bầu bạn với bà, Remington thích sống cuộc đời độc lập, như cách bà đã luôn sống phần lớn đời mình như thế.

Ms. Remington at her home in Thompson, Pa., in 2018. After moving there from New York, she became part of a Northeastern Pennsylvania community of artists and writers.

“Nhiều người xem bà là một nghệ sĩ minh họa, nhưng bà sống và hít thở bằng nghệ thuật,” người bạn lâu năm James Penedos chia sẻ trong vai trò quản lý nhiều quyển ghi chú, bản phác thảo và tác phẩm nghệ thuật của Remington ở Springville Schoolhouse Art Studios gần đó. “Bà sống cùng mấy chú gấu, giữa một khu rừng có nhiều động vật hoang dã. Bà chính là hiện thân trong câu chuyện của Tolkien.

“Tôi thấy bà như người hobbit, nhưng bà thật sự là người hobbit đó chứ.”

Qua nhiều năm, trong nhiều thập kỉ ở New York, nơi bà từ Minnesota chuyển đến vào cuối những năm 50, Remington đã trở thành một nghệ sĩ giàu nội lực với rất nhiều dự án liều lĩnh. Là một công dân của vùng đông bắc Pennsylvania trong suốt 33 năm, Remington đã chia sẻ tác phẩm của mình với tư cách là thành viên của phòng trưng bày Artists for Art (AFA) của Scranton và trong buổi triển lãm năm 2013 tại trường đại học Marywood.

Khi ở tuổi 89, bà không hoạt động nghệ thuật nhiều nhưng AFA đã tổ chức trưng bày bộ sưu tập hoài niệm xuyên suốt tháng 11.

Minh họa cho cuốn sách “Really not really”

Cuộc đời bôn ba từ nhân viên hiệu sách, đến thuyền viên và họa sĩ mình họa

Remington lớn lên trong một gia đình nghệ sĩ tại St. Paul. Sinh vào ngày 23 tháng 6 năm 1929, bà là một trong số hai đứa trẻ của cha Heck, người chuyên vẽ cảnh vật và mẹ Pete, một nhà hoạt động chính trị.

Remington lớn lên trong một trang trại ở Midwest với anh trai Bob, một thợ mộc có tiếng, nhưng sau đó bà rời Minnesota vào đầu những năm 1950 để đến Chicago, nơi bà làm việc vài năm tại một hiệu sách và dần quen với cuộc sống thành phố.

Sau đó, bà trở lại quê nhà để làm quản lý phòng trưng bày tại thính phòng Northrop, nơi dàn nhạc Minneapolis Symphony trình diễn. Tại đó bà gặp người chồng đầu tiên, tay chơi trống Robert Tweedy, người bầu bạn với “đội ngũ nghệ sĩ và nhạc công” của bà.

Bà theo ông đến Central City, Colorado và sinh sống nhiều năm ở đó, tuy nhiên việc kết hôn ở Midwest không dành cho bà. Do đó Remington chuyển đến New York trong suốt thời kì beatnik và hippie (từ những năm 50 đến 70) với hi vọng tìm được công việc minh họa ở nhiều công ty xuất bản thành phố.

“Boat” là quyển sách do chính bà sáng tác và minh họa.

Trong suốt 45 năm sau đó, Remington xem căn gác xếp ở phía Đông đường số 17 là nhà và sống một cuộc đời đa dạng. Bà tình nguyện làm một thuyền viên của con thuyền buồm dài hơn 21m tên Petrel, sở hữu cửa hàng Boggle Shop bán đồ cổ, thủ công trong nhiều năm và thường xuyên được thuê nhờ tài năng nghệ sĩ của mình, chẳng hạn như trang trí khu trưng bày dịp lễ hội cho Tiffany & Co. Đồng thời bà cũng tiếp tục làm minh họa cho các quyển sách khác, bao gồm sách dạy nấu ăn “Cooking from a Country Farmhouse” và các quyển sách cho trẻ em như “Boat”, “The Billy Goats Gruff”, “The Christmas Mouse” và “Really Not Really”.


Cộng đồng bè bạn của riêng bà với những con người kì dị

Cũng tại cái gác xếp đó, bà Remington chào đón bất kỳ ai cần nơi ẩn náu – các nghệ sĩ, nhạc công, người bán hàng hội chợ nông dân và những người trong gánh xiếc phiêu bạt.

Bà kết hôn thêm hai lần, với Ed Preston trong khoảng 10 năm và sau đó là Brian Brughbinder trong 13 năm, ông là luật sư hỗ trợ việc ly hôn của bà với Preston. Suốt thời gian sống tại khách sạn Diplomat, nhà thơ, nhạc công Kabbalist Lionel Ziprin đã chăm sóc bà tận tình và mối quan hệ vừa lãng mạn, vừa mang tính triết lý này giúp bà tiếp cận vòng tròn sáng tạo rộng lớn hơn.

Bà cũng dành nhiều thời gian ở Max’s Kansas City, một câu lạc bộ đêm thu hút nhiều nhân vật nổi tiếng ở thời hoàng kim của nó để vẽ phác thảo những nghệ sĩ trình diễn. Nhiều bản vẽ phác thảo được tìm thấy trong quyển sổ ghi chú của bà. Trong đó, Remington ghi chép tỉ mỉ, chi tiết nhiều nơi chốn, sự kiện thông qua nghệ thuật, từ bản phác thảo buổi diễn tập của nhóm nhạc Simon & Garfunkel tại Palladium vào năm 1983, nhiều phiên tòa xét xử và lớp học ba lê ở Manhattan vào những năm 1980 và chuyến đi năm 1991 để quan sát nhật thực ở Mexico.

Tại Max’s Kansas City, bà cũng nhanh chóng kết bạn với các dân chơi nhạc rock. Đồng thời làm quen với nghệ sĩ đi dây thăng bằng Philippe Petit, nổi tiếng với màn đi thăng bằng giữa tháp đôi của World Trade Center và nghệ sĩ xiếc tung hứng Michael Moschen, người nhận giải thưởng Genius Grant từ tổ chức MacArthur. Mọi người đều nhận được tình bạn chân thành từ Remington.

“Tôi nghĩ rằng một trong những di sản của bà, bên cạnh các tác phẩm nghệ thuật, là việc kết nối mọi người lại với nhau,” Melanie Urdang, một nhân viên một công ty giải trí quen biết Remington trong 30 năm, chia sẻ. “Bà đã truyền cảm hứng cho tất cả chúng tôi để phát huy tính sáng tạo nhiều nhất có thể. Bà từng rất ham thích khám phá mạo hiểm. Tôi cảm thấy thật vinh dự khi được quen biết bà; tôi coi bà là một huyền thoại.”

“Bà kết nối với một cộng đồng rộng lớn. Những người tiếp xúc với bà đều là các cá nhân kì dị,” Penedos vừa cười vừa nói. “Đó là một cuộc đời tự do. Nó rẽ hướng cuộc đời Barbara và với những trải nghiệm độc nhất ấy, chúng ta có những kiệt tác nghệ thuật độc đáo và duy nhất.”

Người dịch: Đáo
Nguồn: The New York TimesAP News

Ban biên tập iD

Hình trong bài (8)
Chia sẻ trên: