Pixar’s Coco: Nội dung ngọt ngào, hình ảnh ấn tượng nhưng quá dễ đoán

Lấy bối cảnh Lễ hội Người Chết (Day of the Dead) ở Mexico, bộ phim dự đoán sẽ là dấu chấm hết cho thời kỳ hoàng kim của Pixar trong thể loại phim kể chuyện.

Coco được xem là một trong những bộ phim đẹp nhất của Pixar

*bài viết có chứa nội dung của phim

Đứa con cưng mới nhất của Pixar, Coco, có thể là sản phẩm có hình ảnh ấn tượng nhất từ trước đến nay của hãng. Bối cảnh được đặt hầu hết ở lễ hội Người Chết (tên Mexico: Dia de los Muertos diễn ra vào ngày 2/11 hàng năm), bộ phim mang trên mình đầy màu sắc, trí tưởng tượng và hứa hẹn sẽ đem lại cho khán giả nhiều điều bất ngờ – có thể nói đây giống như một bữa tiệc thị giác cực kỳ hoành tráng. Bộ phim lấy bối cảnh ở Mexico, và các diễn viên lồng tiếng mang đậm chất La-tinh, có thể nói điều này mang đến sự tươi mới, sáng tạo và cực kỳ đáng hoan nghênh.

Nhưng, điều khiến cho Pixar nổi trội hơn các hãng phim hoạt hình khác đó chính là khả năng tạo ra một bộ phim cực kỳ chân thật – không chỉ ở vẻ bề ngoài hay ở nhân vật mà còn ở cốt truyện của họ. Bạn hoàn toàn có thể mong đợi được sự bất ngờ từ một bộ phim của Pixar, chúng ta có thể kể đến một chuỗi cốt truyện không thể nào quên đem đến cho người xem cảm nhận sâu sắc về tình yêu (như trong phần mở đầu của Up), hoặc cảm nhận về sự sợ hãi (Monster, Inc.) hoặc về gia đình (The Incredibles) hoặc về sự trưởng thành (Loạt phim Toy Story). Trong khi các hãng phim hoạt hình khác nhằm mục đích làm hài lòng khán giả lớn tuổi bằng cách thêm vào những câu đùa, hoặc những tình huống hài hước nhắm tới các bậc phụ huynh, Pixar lại làm nên danh tiếng của mình bằng cách hướng tới trái tim của người xem, cùng với những quan sát, cảm nhận thực về cuộc sống đầy khó khăn này.

Chắc chắn rằng chúng ta hoàn toàn có thể thấy những điều đó trong Coco – nhưng chúng ta cũng có thể dễ dàng nhận thấy Pixar đang “cố quá” để tránh đi vào con đường mòn của mình. Và vì vậy, mặc dù có thể nói Coco chắc chắn là một trong những bộ phim hoạt hình dành cho gia đình tuyệt vời nhất năm 2017 và cũng là một bộ phim giàu cảm xúc, mang lại cảm giác ấm cúng, nhưng thật đáng tiếc rằng thông qua bộ phim này, ta có thể thấy được cái kết cho một thời hoàng kim trong lĩnh vực phim kể chuyện của Pixar.

Coco sử dụng lễ hội Người Chết như là một bàn đạp để kể một câu chuyện tuyệt vời về gia đình.

Cách đây vài năm, Pixar đã khá chật vật để giữ được bản quyền cụm từ “Dia de los Muertos”. Khi dịch ra tiếng Anh là The Day of the Dead, một kỳ nghỉ mang đậm văn hóa Mexico, đây là dịp để các gia đình tưởng nhớ về những người đã khuất của họ. Vấn đề bản quyền đối với tên lễ hội này đã gây ra một làn sóng chỉ trích mạnh mẽ, đặc biệt là từ cộng đồng người La-tinh, nhiều người trong số họ sợ rằng Disney đang tìm cách biến một truyền thống văn hóa quý báu thành lợi nhuận. Họ đã lập một bản kiến nghị trên trang Change.org với tựa đề: “Truyền thống văn hóa của chúng tôi là dành cho tất cả mọi người, chứ không để cho các hãng như Walt Disney khai thác, kiếm lợi nhuận”, bản kiến nghị này đã thu hút được hơn 21.000 chữ ký.

Pixar đã tạo ra một nhóm cố vấn văn hoá tư vấn cho bộ phim, bao gồm nghệ sỹ Lalo Alcaraz người Mỵ gốc Mexico, nhà viết kịch Octavio Solís, và Marcela Davison Aviles đến từ Camino Arts; Họa sĩ phân cảnh của Pixar, Adrian Molina, người gốc Mexico, đồng đạo diễn và viết kịch bản. Coco tuy vẫn sử dụng tiếng Anh, nhưng phần còn lại của bộ phim là một kỳ nghỉ tưởng tượng ở Mexico, nơi người xem có thể thấy rõ các nét văn hóa đặc sắc của con người nơi đây.

CocoMiguel và chú chó trung thành của mình

Nhân vật chính là cậu bé Miguel (do Athony Gonzales lồng tiếng) mang trong mình niềm đam mê mãnh liệt với âm nhạc. Tuy nhiên, nhiều thế hệ trong gia đình của cậu đều bài xích âm nhạc, xem âm nhạc như một lời nguyền. Nguyên nhân bắt nguồn từ khi bà cố ngoại của Miguel, một nhạc công, đã bị bỏ rơi bởi chồng của bà ấy, là một nhạc sĩ, trong khi con gái bà ấy – Bà ngoại của Miguel, Mamá Coco (Ana Ofelia Murguía lồng tiếng) vẫn còn rất nhỏ, và từ đó tất cả âm nhạc đều bị cấm trong gia đình.

Bà ngoại của Miguel, Mamá Coco,  giờ đã lớn tuổi. Bà ấy sống cùng với con gái bà ấy, Abuelita – một bà cô cực kỳ hung dữ (Renee Victor lồng tiếng), bố mẹ của Miguel, cùng với những đứa em họ của Miguel. Trong lúc đó, Miguel đã lén lút học cách chơi một cây đàn guitar cũ mà cậu bé đã tân trang lại, và thần tượng của cậu bé là “nhạc sĩ vĩ đại nhất mọi thời đại”, Ernesto de la Cruz (Benjamin Bratt), người được dựng tượng ở quảng trường thị trấn.

Để chuẩn bị cho Lễ hội Người Chết (Dia de los Muertos), gia đình của Miguel đã chuẩn bị những bức ảnh của những người đã khuất trong dòng họ và chuẩn bị cho chuyến thăm viếng đêm vào ban đêm (Trong phim Coco, vào ngày lễ, người đã khuất được cấp giấy phép đi thăm gia đình của mình vào đêm đó, mặc dù người sống không thể nhìn thấy người chết). Miguel muốn trốn khỏi lễ hội của gia đình và tham gia chương trình tìm kiếm tài năng của thị trấn vào đêm đó. Nhưng Abuelita đã kiên quyết ngăn cản cậu bé, và đập vỡ cây đàn guitar của Miguel. Trong tuyệt vọng, cậu bé chạy trốn và cố gắng lấy cắp cây guitar của Ernesto de la Cruz trong ngôi mộ của ông ta, và sau đó chơi một vài hợp âm – nhưng bằng cách đó, cậu bé đã vô tình rơi vào Vùng đất linh hồn, nơi mà những người ở dương thế không thể nào thấy cậu bé được nữa.

CocoDì Abuelita cực kì ghét âm nhạc

Đột nhiên, Miguel có thể nhìn thấy tất cả tổ tiên của thị trấn (được khắc họa qua những bộ xương đầy màu sắc và cực kỳ thân thiện) khi họ bước vào vùng đất của những người sống để tham gia lễ hội và gặp lại người thân của họ. Tổ tiên của Miguel đã phát hiện ra cậu, sau khi hiểu chuyện gì đã xảy ra, họ đưa cậu bé vào Vùng đất linh hồn cố gắng tìm cách giải quyết tình hình. Ở đó cậu bé bắt đầu tìm kiếm vị nhạc công huyền thoại de la Cruz, đồng thơi cũng chính là ông cố nội của Miguel, người đã bỏ rơi mẹ của Mamá Coco. Liệu những kết nối, những tình cảm với gia đình có giúp cậu bé trở lại thế giới người sống trước khi quá muộn?

Coco đem lại những dự đoán đáng lo ngại cho tương lai của Pixar.

Bố cục và diễn biến của phim cực kỳ thú vị, và hơn hết, bộ phim được lấp đầy (nhưng không quá nhiều và không gây khó chịu) bởi những giai điệu cực kỳ tuyệt vời đan xen cùng những điệu múa hài hước của những bộ xương đến từ Vùng đất linh hồn. Trong Coco, Vùng đất linh hồn không giống như nơi an nghỉ cuối cùng, mà nó giống như một bữa tiệc hơn, nơi bạn có thể ở lại bao lâu cũng được, miễn là những người sống còn nhớ tới bạn.

Nhưng khi bạn bị lãng quên bởi người thân của mình, bạn sẽ mờ dần và hóa thành tro bụi. Chính điều này sẽ đem lại cho người xem một trải nghiệm sâu sắc nhưng cũng không kém phần đáng sợ, và đây cũng chính là bài học nhân văn chính của bộ phim: việc lãng quên ký ức, quá khứ, ngay cả những nỗi đau, cũng để lại những hậu quả lâu dài cho các thế hệ tương lai. Vì vậy, hãy luôn luôn ghi nhớ những kỉ niệm ngay cả khi đó là những kỷ niệm buồn đi chăng nữa.

Miguel’s family in CocoGia đình của Miguel.Pixar

Trong Coco, người ta có thể tìm thấy ít nhiều các mối liên hệ tương tự về nỗi buồn, nỗi đau thương mất mát như trong Inside Out, nhưng trong Coco, khía cạnh này không được tập trung quá nhiều. Đây có thể nói là một sự tiến bộ trong Coco nói riêng và hãng Pixar nói chung. Bộ phim không chỉ mang lại những “bài học” sáo rỗng cho những khán giả nhỏ tuổi, mà thông qua đó, bộ phim còn để lại cho những khán giả lớn tuổi, những bậc phụ huynh, những sắc thái cảm xúc rất thật kèm với những cảm nhận sâu sắc về bộ phim.

Tuy nhiên, những tình tiết, diễn biến bất ngờ trong phim lại khá dễ đoán. Liệu Miguel có cảm thấy lạc lõng trong chính gia đình của mình không? Liệu cậu bé sẽ có được sự đồng cảm với gia đình sau khi kết thúc không? Liệu Miguel có đi tìm kiếm ông cố, vị nhạc sĩ Vĩ đại của mình hay không? Liệu cái kết có giống như cậu bé hằng mong ước không? Liệu sẽ có một cậu chuyện tình buồn ở giữa phim không nhỉ? Liệu cuối phim chuyện tình đó có một cái kết đẹp không? Và thông qua việc tìm kiếm ra câu trả lời cho những câu hỏi trên đã làm cho bộ phim ít bất ngờ đi từng chút một, điều này vô tình làm bộ phim kém hấp dẫn hơn, và dĩ nhiên, đoạn kết cao trào cuối phim cũng sẽ “nhạt” hơn khá nhiều.

Dẫu cho Coco thực sự rất thú vị, chứa đầy trong bộ phim là cả một nền văn hóa đặc sắc thông qua lối phim kể chuyện của Pixar thì việc dễ đoán trước được những cao trào của phim là một điều khá đáng tiếc.

Coco đem lại một cốt truyện ngọt ngào và có rất nhiều điểm sáng (và dĩ nhiên, bộ phim sẽ lấy đi của khán giả không ít nước mắt). Tuy nhiên, nhìn chung, bộ phim không mang lại cho những khán giả lớn tuổi một cảm nhận gì đó quá mới mẻ. Mặc dù chúng ta đều hiểu rằng không một bộ phim nào nhất thiết phải làm điều đó. Pixar đã từng nổi tiếng tiên phong với những bộ phim làm hài lòng những khán giả khó tính nhất – Tuy nhiên, giờ đây người xem sẽ cảm giác như Pixar đang bị mắc kẹt trên chính lối mòn của mình.

Nguồn: Vox.com

Người dịch: Đình Nhân

Hình trong bài (4)