Những thăng trầm khi làm phim hoạt hình ngắn (Phần 1)

Liệu đây là sản phẩm vô cùng tốt, hay vô cùng, vô cùng ngu ngốc? Tôi cho rằng nếu công việc của bạn có thể làm cho bạn cười vui, tất cả đều đáng giá.

thumb

Trong hai phần của bài đăng này, chúng tôi mang đến cho bạn một số thông tin chi tiết và nội dung hậu trường qua lời kể của Aran Quinn, về việc hết mình cho dự án cá nhân và về những khó khăn khi làm phim ngắn.

Tôi đã cùng team làm một bộ phim ngắn về động vật hoang dã ngoài hành tinh, đặt trong bối cảnh ở một nơi xa xôi - Tinh cầu Tobler (Planet Tobler). Đó như là một Mockumentary (bộ phim tài liệu phản ánh hay châm biếm các vấn đề xã hội), với sự tham gia của Christopher Lloyd (được biết tới với các phim như Back to the Future, One Flew Over the Cuckoo’s Nest, Adam’s Family).


Điều điên rồ nhất về bộ phim ngắn này là nó mất tận 5 năm để hoàn thành. Tôi đã trì hoãn bộ phim trong vài tháng vì vài chuyện xao nhãng, những dư chấn tâm lí và những hoài nghi về việc liệu ý tưởng và thiết kế của bộ phim đã tốt hay chưa. Trong những năm gần đây, gout của tôi thay đổi, kĩ năng được mài dũa tốt hơn nhưng tôi vẫn cứ quay về với ý tưởng này. Cuối cùng thì việc hoàn thành Planet Tobler đều nhờ vào thời điểm chính xác và may mắn.

Để xem frame đầu tiên có vẻ như thế nào, bạn có thể xem hình dưới đây:

id planettobler 01

Và đây là cách nó xuất hiện vào phút chót:

id planettobler 02

Mọi thứ đã được hình thành ra sao?

Tôi là một nhà thiết kế trẻ tại The Mill vào năm 2012. Tôi chỉ làm việc ở đó vài tháng và có những ngày u ám bởi kiến thức về các chương trình Adobe khá hạn hẹp, thế nên tôi bắt đầu vẽ và làm hoạt họa một vài nhân vật trần truồng để thư giãn. Đồng nghiệp đi qua bàn tôi thường sẽ dừng lại và nhìn chằm chằm vào những gì tôi đang làm. Sự quan tâm và hỗ trợ của họ khuyến khích tôi tiếp tục xây dựng thế giới nhỏ của các nhân vật và cảnh quan.

Brian Gossett từng nói các tranh minh họa của tôi trông như bước ra từ một chương trình về thiên nhiên nào đó. Ngay lập tức, tôi tự nhủ mình sẽ làm một phim tài liệu châm biếm dựa trên bộ phim truyền hình yêu thích, Planet Earth. Đó là một tác phẩm bất thường đối với tôi ngay từ đầu khi bản thân phá vỡ quy trình làm việc điển hình cho một phim hoạt hình mang tính kể chuyện (narrative animation). Thông thường tôi làm theo các bước cơ bản sau:

  1. Script (Kịch bản)
  2. Designs (Thiết kế)
  3. Storyboards (Cốt truyện chính phác họa bằng tranh vẽ)
  4. Animatic (Đoạn hoạt họa với chuỗi âm thanh và hình vẽ thô để thử hiệu quả). Nếu có giọng lồng tiếng hoặc đối thoại, chúng cần được đặt trong hoạt ảnh.
  5. Animation (Hoạt hình)

Nhưng Planet Tobler bắt đầu ở phần giữa và triển khai theo nhiều hướng khác nhau, điều mà tôi không khuyến khích bạn lắm :D

Sự nổi loạn của người làm quảng cáo

id planettobler 03

Planet Tobler là cách tôi giải phóng năng lượng cùng cảm xúc tiêu cực sau một ngày dài. Chúng tôi vừa hoàn thành đoạn phim hoạt hình thương mại cho một công ty nệm. Tôi cứ mãi ám ảnh về thực tế là tôi đã làm việc với những người sáng tạo tài năng đáng kinh ngạc, và rằng họ nghĩ tôi đủ tốt để trở thành một phần trong nhóm. Nhưng mỗi lần tôi đưa sản phẩm đó cho bạn bè ngoài ngành, họ chỉ gật gù và nở một nụ cười giả lả. Thế nên tôi thử nhìn nó theo cách khác và điều đó khiến tôi choáng váng: Tôi chỉ vừa cho bạn bè mình xem một đoạn quảng cáo thương mại về nệm nằm; nó có thể trông đẹp, nhưng chỉ dành cho sản phẩm là một tấm nệm. Tôi chợt nhận ra rằng rất nhiều thời gian tôi đã (và vẫn đang) làm điều mà mọi người chỉ muốn nhấn “bỏ qua” trên YouTube. Tôi bị cuốn theo cách mà nhân vật nhìn và di chuyển đến nỗi quên mất mục đích của sản phẩm là gì. Thế là tôi tự nhủ rằng điều đó tốt thôi, nhưng bản thân cần phải bắt đầu cân bằng điều này với các dự án cá nhân có tính đột phá hơn.

[…]

Tôi đã rất may mắn khi đượ làm với các nhóm sáng tạo cũng như những gì họ đã dạy tôi. Nhưng đối với Planet Tobler, tôi muốn tập trung vào việc đầu tư một tác phẩm với một cái nhìn, khái niệm và thông điệp mà tôi hoàn toàn tin tưởng. Tôi không muốn bị ràng buộc bởi quan điểm và lo ngại của người khác. Một điều rất quan trọng nữa là tôi đã có vị trí cao nhất trong đội, vì vậy tôi biết mình đã mất nhiều năm để lãnh đạo công việc và tôi nghĩ cách tốt hơn để trải nghiệm một dự án hàng đầu là tạo ra một đoạn phim ngắn của riêng mình.

Quá trình triển
khai

id planettobler 04

Khi tôi vừa mới thiết kế Planet Tobler, tôi cũng mới đọc quyển “Steal like an Artist” của Austin Kleon. Nó thật sự khiến tôi ấn tượng. Cuốn sách tạo cảm hứng để tôi định hình đặc điểm của những nghệ sĩ yêu thích đã gây ảnh hưởng đặc biệt lên mình, từ đó hòa quyện và tạo ra ly cocktail mà tôi có cho bản thân. Tôi đặt chúng thành 4 nhóm:

Lai lịch

Thời gian đó, tôi cũng đang chịu sự ảnh hưởng to lớn từ bộ phim ‘Yellow Submarine’ của George Dunning, minh họa bởi Heinz Edelmann. Tôi yêu thích các hình ảnh ảo giác cùng không gian đầy sắc màu họ tạo ra, thế nên tôi để những điều đó cho khán giả biết trong phần credit ở Planet Tobler.

Nhân vật

Trailer “I’m Fine Thanks” của Eamonn O’Neill vừa mới ra mắt và truyền cảm hứng đến kinh ngạc. Eamonn hơn tôi 2 năm ở trường đại học tại Ireland; sự tiến bộ của anh đã khuyến khích tôi thúc đẩy sự tiến bộ của riêng mình. Các thiết kế của Eamonn và hình minh họa của Raymond Lemstra cùng các hình góc cạnh để thể hiện đặc điểm khuôn mặt nhân vật đã làm tôi say mê. Thế nên, bạn có thể thấy nhân vật trong bộ phim của tôi có mũi hình tam giác, đầu chữ nhật và những yếu tố hình học khác.

Cốt truyện

Tôi đã tham khảo nhiều từ chương trình Planet Earth của đài BBC. Bộ phim này như việc tỏ lòng kính trọng cho phong cách của David Attenborough và cách tiếp cận tới môi trường hoang dã.

Tôi viết Planet Tobler bằng việc lấy những khoảnh khắc đáng nhớ nhất từ Planet Earth, biến chúng thành một thứ gì đó trong vũ trụ và hoang dã trong khi cố gắng giữ gìn tinh thần của một phim tài liệu thiên nhiên. Tôi bị chứng khó đọc nên viết lách là một thử thách, nhưng may mắn là bạn của tôi, Eric ChangAlex Trierweiler đã viết bài và giúp tôi chỉnh sửa. Eric đã thêm một vài cảnh của riêng anh và Alex, một biên tập viên video tại Mill, đã tạo một phần giới thiệu với các cảnh quay hành động trực tiếp mà tôi đã tham khảo để tính toán thời gian và bố trí khi tôi thay thế chúng bằng hoạt hình. Tôi may mắn được ở trong một studio với rất nhiều nghệ sĩ tài năng sẵn lòng giúp đỡ.

Phân lớp bổ sung

Tôi cho rằng nếu công việc của bạn

có thể làm cho bạn cười vui, tất cả đều đáng giá.

Sau khi kết hợp 3 ý tưởng trên lại với nhau, tôi đã kết thúc với thứ mà bản thân cảm thấy nguyên bản, nhưng lại thực sự muốn thúc đẩy bộ phim hơn nữa bằng cách thêm vào một số tính cách của mình. Tôi muốn thêm một số dấu ấn bằng cách nhấn mạnh những khoảnh khắc kỳ quặc, nhưng vẫn giữ sự thuần túy của động vật hoang dã. Có chút buồn cười khi mọi người xấu hổ lúc xem đến cảnh nhân vật trần truồng xuất hiện trên màn hình. Thật là ngớ ngẩn khi cơ thể trần truồng vẫn còn là điều cấm kị, vì vậy tôi muốn nắm lấy điều đó và vẽ ra hàng loạt các hình ảnh nghịch ngợm. Thực hiện bộ phim là một lối thoát sảng khoái cho tất cả những quan niệm hiếm khi có vị trí trong công việc quảng cáo.

Khi bạn đang làm một thứ đầy sự nhăng nhít, bạn phải hoàn toàn tin rằng tất cả thời gian tạo ra một phân cảnh hoạt họa chỉ trong vài giây là giá trị… Liệu đây là sản phẩm vô cùng tốt, hay vô cùng, vô cùng ngu ngốc? Tôi cho rằng nếu công việc của bạn có thể làm cho bạn cười vui, tất cả đều đáng giá.

Trước và sau


Mốc thời
gian

Đôi khi lợi ích lớn nhất của kinh nghiệm

chính là học được những gì ta không nên làm.

Mặc dù tôi đã rơi vào lưới tình với câu chuyện và thế giới mà tôi tạo ra, khối lượng công việc làm tôi kiệt sức. Tôi đã ngủ trong các quán bar sau một vài ly vì rã rời. Số lượng ảnh của tôi đang ngủ trên một chiếc ghế quầy bar hoặc vai của một người bạn vào một đêm ngoài trời là không thể tin được…Tôi cảm thấy mệt mỏi và bắt đầu thả phim trên kệ đây đó trong vài tuần rồi tới vài tháng, để bản thân có được cuộc sống bên ngoài công việc nhiều hơn.

Tôi đã phá vỡ thói quen của mình và về cơ bản, đã quên mất bộ phim. Nhiều tháng trôi qua, tôi được đề nghị đạo diễn một bộ phim ngắn tại The Mill, dựa trên bài thơ, “Wayne the Stegosaurus”, của Ken Nesbitt. Phải mất 5 tuần để làm từ đầu đến cuối và may mắn nhận được giải thưởng từ khắp nơi trên thế giới. Thị hiếu của tôi thay đổi và tôi đã yêu thích ý tưởng đơn giản khiến tôi không muốn làm việc tiếp với Planet Tobler. Sự phổ biến của Wayne the Stegosaurus khiến tôi rối bời bởi vì hai sản phẩm quá khác nhau khi so sánh. Nó có sự đáng yêu và trong sáng trong khi Planet Tobler lại thô và táo bạo. Tính thẩm mỹ của Wayne rất đơn giản và tinh tế, các nhân vật không có phác thảo, và màu sắc được giới hạn trong một bảng màu nghiêm ngặt. Phong cách của Planet Tobler rất lỏng lẻo, các thiết kế đã vạch sẵn và màu sắc là hoang dã và không giới hạn. Tôi bắt đầu nghi ngờ toàn bộ ý tưởng. Tôi đã thử làm lại, nhưng không còn cảm thấy nhiệm màu nữa. Hai phần tiếp theo của tôi cho F5 và OFFSET khá đơn giản và được đón nhận, cả hai đều có hướng nghệ thuật tương tự như WTS. Tôi có hai bộ phim được phản hồi tốt và cảm thấy hoàn toàn hài lòng…

Mặc dù vậy, Planet Tobler luôn trong tâm tưởng tôi. Vào thời điểm đó, tất cả kinh nghiệm tại The Mill đã dạy tôi giá trị của một đội ngũ và lịch trình kĩ lưỡng. Tôi nhận ra rằng mức độ hỗ trợ là những gì mà Planet Tobler thiếu sót. Đôi khi lợi ích lớn nhất của kinh nghiệm chính là học được những gì ta không nên làm. Nếu tôi lại chọn Planet Tober lần nữa, tôi biết mình cần phải có một đội. Nhưng tôi không muốn tạo gánh nặng cho bất cứ ai với một dự án không có sẵn tiền.

Quá trình sáng tạo - Các loại bọ


*Kỳ tới:

Âm thanh - Dẫn chuyện - Tham dự các lễ hội phim - Tổng kết

_________

Lược dịch: Lệ Lin
Nguồn: Motionographer