“First Generation” và danh tính của thế hệ người Mỹ gốc Việt

idesign firstgeneration thumb

Bộ phim kể về câu chuyện của Mỹ Linh - cô gái đang ở độ tuổi khủng hoảng trong quá trình tìm kiếm danh tính cho mình giữa tiêu chuẩn cái đẹp của phương Tây và di sản truyền thống của gia đình người Việt.

Phim ngắn “First Generation” (Thế hệ đầu tiên) là sản phẩm thứ nhất trong chuỗi bốn bộ phim của các nhà làm phim sống tại Los Angeles Andrew Yuyi Truong và Jeannie Nguyen thực hiện. Bộ phim kể về câu chuyện của Mỹ Linh, một cô gái đang ở độ tuổi khủng hoảng trong quá trình tìm kiếm danh tính cho mình giữa những tiêu chuẩn cái đẹp của phương Tây và di sản truyền thống của gia đình người Việt.

Các nhà làm phim đã sử dụng trải nghiệm của chính họ khi lớn lên là những thế hệ người Việt đầu tiên tại Mỹ để thực hiện bộ phim thêu dệt từ rất nhiều thể loại xuyên suốt 9-phút - thể nghiệm ở phút đầu tiên, sau đó lại là phim hài cho thanh thiếu niên. Phong cách đạo diễn của Jeannie và hình ảnh của Andrew không bao giờ lệch khỏi chủ đề chính của phim là tìm kiếm danh tính thật sự của mình trong quá trình lớn lên, thật sự đã thu hút rất nhiều sự chú ý từ các liên hoan phim khắp nơi trên thế giới.

Cùng chúng tôi trao đổi với các nhà làm phim về quá trình thực hiện của họ để hiểu rõ hơn về ý nghĩa của việc trở thành một người Mỹ gốc Việt nhé.

Bạn sẽ miêu tả như thế nào về bộ phim của mình với những người chưa bao giờ xem?

Andrew: Phim ngắn của chúng tôi “First Generation” xoay quanh ý tưởng về “nhận thức đôi” khi bạn cố gắng hiểu rõ danh tính của mình trong thế giới truyền thông đầy hỗn loạn.

idesign firstgeneration 02

Có bất cứ khoảnh khắc hay cảm xúc lạc lõng nào bạn từng trải qua đã tiếp cảm hứng cho bạn làm bộ phim này không?

Jeannie: Tôi luôn cảm thấy xa cách ở một chừng mực nào đó khi lớn lên ở Mỹ. Tôi không có bất cứ một hình mẫu nào để học tập vì vậy tôi cảm giác như chẳng thể kết nối với ai. Trong vài dịp hiếm hoi khi bạn thấy người châu Á trên truyền hình, họ hẳn sẽ là những kẻ mọt sách, hoặc đã bị Tây hoá. Tôi lớn lên ở San Jose nơi ít nhất cũng khá đa dạng về chủng tộc - xung quanh tôi là rất nhiều người Mỹ gốc Việt và tôi luôn cảm thấy tự hào về gốc gác văn hoá của mình. Nhưng đồng thời, tôi cũng chẳng dám đem món “thịt kho” trứ danh đến trường. Tôi luôn nằm giữa khoảng không, chẳng biết nơi nào mình thuộc về.

idesign firstgeneration 03

Bộ phim tập trung vào danh tính những người Mỹ gốc Việt trong thập niên 1990. Có điều gì đặc biệt trong khoảng thời gian này về họ à?

Andrew: Thập niên 1990 là thời gian khi những người Mỹ gốc Việt bắt đầu hình thành phong cách cho mình. Tóc tẩy, xe độ Honda Civic, dép xẹp Fila, GeoCities, phố châu Á, và hay quanh quẩn ở các cửa tiệm Boba. Thời gian này rất đặc biệt với cộng đồng Việt kiều vì đây là cơ hội để chúng tôi tìm thấy tiếng nói riêng cho mình.

Có khoảnh khắc nào bạn cảm thấy bị chia cắt bởi danh tính Việt Nam và Mỹ của mình? Làm cách nào bạn trung hoà được chúng?

Jeannie: Chỉ mới gần đây tôi bắt đầu nhận ra ý nghĩa thật sự của việc là một người Mỹ gốc Việt. Khi còn nhỏ, tôi luôn cảm thấy phải chọn một trong hai bên. Có một nhu cầu khẩn thiết khiến tôi phải phân loại bản thân nhằm hiểu rõ chỗ đứng của mình trong xã hội. Điều này kéo dài rất lâu và sau khi trưởng thành hơn đôi chút tôi hiểu rằng mình không cần phải đặt bản thân vào bất cứ phạm trù nào, tôi chỉ là một người Việt sống ở Mỹ, vậy thôi.

idesign firstgeneration 04

Có một đoạn trong phim Mỹ Linh nói, “Đôi khi chúng ta cần thay đổi vẻ ngoài để cảm thấy thoải mái với chính bản thân mình.” Bạn sẽ gửi lời khuyên gì đến với những người đang vật lộn với sự tự tin về vẻ ngoài của mình?

Jeannie: Ý tưởng đằng sau câu thoại, “Đôi khi chúng ta cần thay đổi vẻ ngoài để cảm thấy thoải mái với chính bản thân mình,” được nói ra khi Mỹ Linh chưa chạm được đến điểm cô ấy cảm thấy hoàn toàn tự tin vào chính mình - cô ấy đang biện hộ cho những sự thay đổi không đáng có này. Tôi nghĩ rằng đa số phụ nữ đều cảm thấy như vậy ở mức độ nào đó… bản thân tôi cũng vậy. Với những tin tức hằng ngày trên truyền thông, chúng ta đều cảm thấy không đủ cao, không đủ ốm, không đủ đẹp, và điều đó thật tồi tệ. Những công ty lớn đang cố gắng bán được hàng vì vậy họ luôn tạo ra một nhu cầu mà không màng đến việc chúng ngớ ngẩn hoặc gây tác hại lớn đến đâu. Lời khuyên chân thành của tôi là đừng xem TV, tự định hướng những người bạn theo dõi trên Instagram, đọc nhiều sách và một vài cuốn self-help (thể loại sách giúp phát triển bản thân), vây quanh mình bằng những điều tích cực, những con người đam mê, và tìm kiếm khát vọng cho mình.

idesign firstgeneration 05

idesign firstgeneration 06
Đọc bài đầy đủ tại đây.


Nguồn: Vietcetera