Tìm hiểu về Mondrian và trường phái Neoplasticism

Trong thiết kế quảng cáo (rất phổ biến) và kiến trúc tồn tại một trường phái bố cục kiểu Mondrian. Tận dụng theo những đường kẻ dày hoặc vạch kẻ nhỏ nét màu đen và những khối tô đồng màu, chia bản vẽ thành những ô hình chữ nhật, ô vuông ngang dọc. 

 

 

Hãy cùng iDesign tìm hiểu tại sao phong cách Mondrian lại ảnh hưởng sâu sắc tới thiết kế hiện đại.

 

Với các thành phần với đỏ, vàng, và xanh là đặc trưng của tác phẩm sau này của các nghệ sĩ hiện đại, Mondrian là người được nói tới đầu tiên. 

 

Mondrian tạo ra một phong cách mới gọi là Neoplasticism dựa trên một số ý tưởng của Cubists (trường phái lập thể do Picasso và Georges Braque đi tiên phong). Ông tạo ra một loạt các bức tranh hình học gần như giống nhau dựa trên một lý thuyết về sự hài hòa chung. 

 

Neoplasticism là lý thuyết và thực hành của nhóm de Stijl, đặc trưng chủ yếu bởi một sự nhấn mạnh vào cấu trúc chính của một tác phẩm nghệ thuật, và hạn chế không gian hoặc quan hệ chuyển động ngang và thẳng đứng cũng như hạn chế của các nghệ sĩ về bảng màu đen, trắng, và các màu cơ bản.

 

 

Composition with Red, Yellow and Blue 
1921

 

Mondrian, Piet (Pieter Cornelis Mondriaan) 1872-1944, họa sĩ Hà Lan, người đem sự trừu tượng đi xa hơn giới hạn của nó. Thông qua đơn giản hóa triệt để các thành phần và màu sắc, ông đã tìm cách phơi bày những nguyên tắc cơ bản làm nền tảng cho tất cả những thể hiện sau này. 

 

Ông đã phát triển thẩm mỹ "neoplastic" bao gồm việc giảm các yếu tố của hội họa thành các đường thẳng, màu cơ bản, vô sắc. Mondrian trở thành nghệ sĩ abstractionist cấp tiến nhất của thời đại mình.

 

Abstractionnist nghệ thuật trừu tượng – ghi lại những ảo ảnh…

 

Sau khi nghiên cứu lập thể, công việc của Mondrian ngày càng trở nên nonrepresentational – không biểu hiện, cho đến khi tác phẩm của mình còn các thành phần với đỏ, vàng, và xanh, trong đó bao gồm mặt phẳng của ba màu cơ bản bị phá vỡ bởi các đường màu đen. Trong hình thức nghệ thuật mới (Neoplasticism) của Mondrian có mục đích là để loại bỏ tất cả những yếu tố hội họa. 

 

Mặt khác, Neoplasticism thể hiện các màu sắc nguyên thủy tuyệt đối, với các đường thẳng đen ngang, dọc làm nền tảng cho tất cả các lần xuất hiện. Ông đã sử dụng đường thẳng đứng và ngang khi cho thấy rằng bức tranh là một nơi bao gồm các góc vuông. 

 

Thành tích của ông về sự cân bằng giữa các bộ phận không đồng đều ảnh hưởng lên nghệ thuật, kiến trúc và thiết kế công nghiệp. Phong trào kết hợp với phong cách của Mondrian được đặt tên là "de Stijl," sau khi tạp chí ông thành lập vào năm 1917.

 

Tiểu sử

Sinh ra tại Amersfoort, Hà Lan, vào ngày 07 Tháng Ba 1872, Pieter Cornelis Mondriaan bắt tay vào một sự nghiệp nghệ thuật với sự phản đối của gia đình, học tập tại Học viện Mỹ thuật Amsterdam. Tác phẩm đầu của ông, năm 1907, vẽ cảnh quan yên bình với màu xám tinh tế, mauves, và lá xanh đậm. 

 

Năm 1908, dưới ảnh hưởng của họa sĩ Hà Lan Jan Toorop, ông bắt đầu thử nghiệm với màu sắc sáng hơn, điều này khởi đầu của những nỗ lực vượt qua sự trừu tượng. 

 

Chuyển đến Paris vào năm 1911, Mondrian đã ảnh hưởng phong cách cubist, ra đời hàng loạt phân tích như Tree – cây (1912-1913) và Scaffoldings – giàn giáo (1912-1914). 

 

Ông đã chuyển dần từ seminaturalism (nửa thực tế) qua việc tăng tính trừu tượng, đến lúc tạo ra phong cách cuối cùng, trong đó ông giới hạn mình trong các nét vẽ dọc và ngang.

 

 

Composition with Black, Red, Gray, Yellow, and Blue
1874

 

Năm 1917 Mondrian và họa sĩ Hà Lan – Theo van Doesburg thành lập tạp chí de Stijl, trong đó Mondrian phát triển lý thuyết của ông về một hình thức nghệ thuật mới – Neoplasticism. Ông cho rằng, nghệ thuật không nên quan tâm tới việc tái tạo hình ảnh của các đối tượng thực sự, chỉ cần thể hiện khái quát làm nền tảng thực tế. 

 

Ông từ chối tất cả các tính chất, giác quan của kết cấu, bề mặt, và màu sắc, làm giảm bảng màu của mình tới màu nguyên thủy. 

 

Niềm tin của ông rằng một canvas (khung vẽ) – là một mặt phẳng, chỉ nên dùng các phần tử phẳng, dẫn đến bãi bỏ của ông về tất cả các đường cong thay vào đó là các đường thẳng và góc vuông. 

 

Ứng dụng bậc thầy của ông về những lý thuyết đã dẫn đến tác phẩm như: " Composition with Red, Yellow, and Blue" – "Thành phần với đỏ, vàng, và xanh" (1937-1942, Tate Gallery, London), trong đó bức tranh, bao gồm chỉ của một vài đường màu đen và có sự cân bằng tốt các khối màu sắc/

 

Khi Mondrian chuyển đến New York City vào năm 1940, phong cách của ông trở nên tự do hơn và nhiều hơn nữa nhịp điệu, và ông đã từ bỏ các đường màu đen bằng các chuỗi màu sắc tươi sáng sinh động.

 

Đặc biệt đáng chú ý là kiệt tác cuối cùng của ông, Broadway Boogie-woogie (1942 -1943, Bảo tàng Nghệ thuật hiện đại, New York City).

 

 

Broadway Boogie-Woogie
1942-1943
Museum of Modern Art, New York City

 

 

Mondrian là một trong những nghệ sĩ có ảnh hưởng nhất của thế kỷ 20. Lý thuyết của ông về trừu tượng không chi đơn giản hóa quá trình thay đổi của bức tranh mà con gây một ảnh hưởng sâu sắc về kiến trúc, thiết kế đồ họa, thiết kế công nghiệp. Mondrian qua đời tại New York vào ngày 1 tháng 2 năm 1944

 

De Stijl (tiếng Hà Lan nghĩa là "Phong cách)

Phong trào nghệ thuật Hà Lan (Dutch Arts) bắt đầu ở Amsterdam vào năm 1917. De Stijl là sự trừu tượng có thể tạo phản ứng chung cho tất cả người xem về sự hòa hợp và trật tự.

 

Trong số các sáng lập viên của phong trào có các họa sĩ Piet Mondrian và Theo van Doesburg, người cũng thành lập tạp trí de Stijl (1917 – 1932).

 

Như đã nói ở trên nó hạn chế sự biểu hiện của các yếu tố nghệ thuật bằng cách sử dụng các đường thẳng, góc vuông, màu nguyên chất cơ bản (vàng, đỏ, xanh), và cái gọi là vô sắc (xám, trắng, đen)

 

Nhóm de Stijl gồm họa sĩ Bart van der Leck, nhà điêu khắc Georges van Tongerloo, kiến trúc sư Gerrit Rietveld. Giống như Suprematist (phong trào sử dụng những hình vuông và tròn xuất phát tại Nga những năm 1915-1916) và Constructivism (Phong trào có nguồn gốc từ Nga – bác bỏ ý tưởng "Vị thuật vị nghệ thuật" ủng hộ nghệ thuật như một hình thức phục vụ xã hội.

 

Các họa sĩ của de Stijl cam kết với ý tưởng của nghệ thuật trừu tượng là nó có một mục đích nhất định. Nghệ thuật theo họ thấy có thể thay đổi bản chất xã hội và tạo ra xu hướng mới cho con người. Họ cũng tin rằng xã hội có thể được xây dựng bằng cách từ chối cá nhân và theo đuổi tập thể.

 

Mặc dù hình học của Mondrian khác biệt với sư năng động của Wassily Kandinsky. Nhưng cả hai nghệ sĩ đều có các ý tưởng về nghệ thuật trừu tượng và chia sẻ niềm tin rằng trừu tượng có thể truyền đạt một ý nghĩa triết học.

 

Wassily Kandinsky (sinh 16 tháng 12 năm 1866 – mất 13 tháng 12 năm 1944 – là một họa sĩ, thợ in và nhà lý luận người Nga. Ông là một trong những nghệ sĩ nổi tiếng nhất thế kỷ 20, người được tôn vinh với những tác phẩm thuộc trường phái trừu tượng hiện đại đầu tiên trên thế giới).

 

 

Wassily Kandinsky (1866-1944)
Transverse Line, 1923 

 

 

Nếu Kandinsky thấy trừu tượng của mình như là sự truyền đạt ý thức tâm linh, thì Mondrian thấy hệ thống lưới bất đối xứng như là một phép ẩn dụ cho sự cân bằng của các lực lượng đối lập: Con Người và Thiên nhiên, cá nhân và tập thể, v.v.

 

Những ý tưởng này tác động chủ yếu tới Mondrian, và khiến các tác phẩm của ông như là cơ sở cho cơ sở của các thiết kế đồ họa, kiến trúc, nội thất.

 

Tiêu biểu nhất là kiến trúc của Rietveld nhà thiết kế của Hà Lan trong nhóm de Stijl. người đã thiết kế ra chiếc ghế Red và Blue và Ngôi nhà Rietveld Schröder – một di sản văn hóa của UNESCO

 

 

 

Lời kết

Tại sao iDesign lại lựa chọn bài này để chia sẻ (và sẽ còn nhiều bài khác tương tự). Vì khá nhiều các bạn thiết kế, và những bạn đam mê hội họa đều có một khoảng trống về mỹ thuật cơ bản (ngay cả người dịch bài này cũng vậy).

 

Trong khi những kiến thức cơ bản là nền tảng tối quan trọng cho bạn phát triển nghề nghiệp của mình. Giống như bạn bắt đầu xây nhà từ một cái móng vững chắc. Móng chắc thì nhà cao.

 

 

iDesign tổng hợp

Comments