Khi suy nghĩ tập trung và không gian riêng bị tiêu diệt.

Không gian riêng tư là một nơi linh thiêng. Trong kỷ nguyên kỹ thuật số mà chúng ta đang sống, chúng ta ta đang mất đi quá nhiều không gian linh thiêng, nhưng phút giây tưởng chừng quý giá bởi internet, facebook, email, và những thứ xao lẵng khác.

 

Xe hơi của chúng ta có điện thoại và hàng ngàn trạm phủ sóng khắp nơi. Khi đi bộ từ nơi này tới nơi kia, chúng ta có các thiết bị điện tử tương tác với hàng ngàn nguồn kết nối. Ngay cả khi bạn ở trên giường ngủ, bạn có iPad với mớ ứng dụng và có thể tiếp cận với thế giới thông tin lộn xộn bên ngoài.

 

Có nhiều cuộc thảo luận về giá trị của việc “khoảng lặng sáng tạo” – Một tình trạng được mô tả như “Chuyển từ việc năng động để nảy sinh sáng tạo tới việc thụ động, hoặc tách mình khỏi mọi thứ.” Hiện tượng này là nguồn gốc của khoảng khắc “a-ha” mà mọi người thường có khi ở dưới vòi tắm. Trong khoảng khắc dó, bạn hoàn toàn tách biệt, và bộ não của bạn có thể tự do lựa chọn và xáo trộn các câu trả lời mà không bị phân tâm.

 

Tại sao chúng ta khát khao sự phân tâm khi có thời gian rảnh?

 

Tại sao chúng ta bỏ đi không gian riêng tư của chúng ta một cách dễ dàng? Bởi vì không gian khiến bạn sợ hãi. Trong suốt khoảng trống tạm thời của việc phân tâm, não chúng ta quay lại với sự không chắc chắn và sợ rằng nó thêm phần hoài nghi. Để chạy trốn khỏi cốt lõi của việc nghi ngờ bản thân và những câu hỏi không có hồi đáp, bạn xử trí nó bằng cách quay về với dữ liệu và các hoạt động để làm rõ nó.

 

Tuy nhiên việc hoài nghi này cần cho sự kết nối liên tục và sự kích thích không phải là một vấn đề mới. Tôi sẽ không đồng ý với việc chúng ta thường xuyên tìm kiếm tình trạng kết nối liên tục khi cảm thấy rảnh rỗi, nó là không thể.

 

Chúng ta đang lấy đi mọi cơ hội của việc ngắt kết nối.

 

Sự cần thiết của việc được kết nối – cơ bản trong phân cấp của Maslow về nhu cầu –  là mong muốn lớn nhất và cơ bản nhất của con người. Nhu cầu về cảm giác thuộc về cộng đồng tới sau cảm giác an toàn về bản thân. Chúng ta lớn lên với tình bạn, gia đình, và khẳng định sự tồn tại liên tục của chúng ta và những gì liên quan. Bản thân của chúng ta phần lớn là một sản phẩm của sự tương tác của chúng ta với những người khác.

 

Thật dễ dàng khi có nhưng cảm giác được yêu mến, được quan tâm và được chia sẻ, những tương tác qua lại thông qua “bức tường – wall” trên facebook và những liên kết “xa” với những người bạn chưa bao giờ biết. Cái tôi của bạn trở nên tự tin khi việc kiểm tra số người “followers” trên Twitter hay số lượt Like mỗi khi bạn đăng một thứ gì đó lên Tường của mình. Những sự kiện bạn có tham gia, những dự án, hoặc công việc kinh doanh, bây giờ có thể được đong đếm như thể ngoài đời thực.

 

Những nhu cầu vô hạn với thông tin – ngay lúc chúng ta đang có thời gian rảnh – là một dạng của “làm việc” (đôi khi tôi gọi là ” công việc nguy hiểm”) để chúng ta trấn an mình.

 

Vậy giải pháp là gì? Làm sao để chúng ta lấy lại không gian riêng?

 

Chăng lâu nữa trên các chuyến bay, tàu lửa, oto và dĩ nhiên là cả khi … tắm cũng ta sẽ được cung cấp dịch vụ kết nối. Cần biết rằng chúng ta không thể tin tưởng vào việc có những nơi mà khiến chúng ta có thể ngắt kết nối. Chúng ta cần tự tạo ra những nơi cho bản thân mình. Và khi chúng ta có những cơ hội quý giá để KHÔNG kết nối, chúng ta nên phát triển khả năng sử dụng và bảo vệ nó.

 

Dưới đây là năm suy nghĩ tiềm năng và giải pháp mà bạn có thể cân nhắc:

 

1. “Tục lệ” để Ngắt kết nối

Tạo ra một ngày để bạn ngắt kết nối. Giống như khi nhiều người có thói quen ăn chay vào ngày giằm hoặc đầu tháng, thì chúng ta cũng có 1 ngày trong tuần để ngắt kết nối để tạo khôn gian cho riêng mình.

 

Lúc đầu quyết định sẽ vô cùng khó khăn. Bạn sẽ phải đối mặt với những “trì hoãn về ngắt kết nối” nhưng hãy giữ vững quan điểm của mình.

 

2. Suy nghĩ thật sâu hàng ngày

Có lẽ “không gian linh thiêng” cần phải đưa vào chương trình giáo dục trong thế kỷ 21? Kể từ khi chúng ta biết rằng Ngắt kết nối sẽ càng ngày càng khó khăn, chúng ta cần phát triển một nguyên tắc cho bản thân. Quay trở lại thời điểm khi TV trở thành một vật không thể thiếu trong nhà, các bậc cha mẹ bắt đầu phải tạo ra một thời khoá biểu để tách cho bọn trẻ khỏi TV và để con chúng chơi và đọc sách.

 

“Thời gian xem TV” trở nên có thể kiểm soát. Tuy vậy khác với TV, việc kết nối Internet ở khắp mọi nơi, khi bạn đi bộ, đi ăn,… Vì thế chúng ta cần phải bắt đầu tạo ra “Thời gian Kết nối”.

 

Chúng ta cần phải quy định. Khi chúng đi vào thời khoá biểu, chúng ta sẽ cần tạo ra những khoảng thời gian để hoàn toàn suy nghĩ. Có lẽ bạn cần 1-2 giờ trong thời khoá biểu hàng ngày của mình dành cho việc đi bộ, cà phê hay chỉ đơn giản là tách mình ra khỏi những điều “lớn lao”. Tôi thậm chí hình dung ra một ngày khi các căn hộ, các ngôi nhà có một thiết bị đặc biệt có thể ngắt kết nối Wi-fi trong bữa tối hoặc vào buổi đêm – để đơn giản là tạm dừng những hoạt động liên kết.

 

3. Thiền và tập trung để đầu óc minh mẫn.

Không có phương thức nào trên thế giới tốt hơn việc Thiền. Dù chỉ là 15 phút cố gắng để não bạn không suy nghĩ về bất cứ thứ gì. Có rất nhiều phương pháp thiền. Một số kiểu yêu cầu bạn không suy nghĩ và có một bộ não hoàn toàn sạch sẽ. (Điều này quá khó, ít nhất là với tôi). Kiểu khác của thiền thì là việc học tập trung vào chỉ một thứ đặc biệt duy nhất – Thường là hơi thở của bạn, hoặc nhịp tim của bạn trong 10-15 phút. Đầu tiên, một chút thiền giống như một công việc nhỏ. Nhưng khi thực hành nó sẽ cung cấp cho bạn rất nhiều năng lượng.

 

Nếu bạn không thể áp dụng Thiền, bạn có thể cho bộ não nghỉ ngơi bằng cách đơn giản nhất là Ngủ. Tony Schwartz, tác giả cuốn best seller về năng lượng, dành 20 phút mỗi ngày để chợp mắt. Cho dù là chỉ ít giờ trước khi ông đứng lên làm diễn giả trước đám đông, ông ấy cũng chợp mắt.

 

Tôi từng hỏi ông ấy về việc làm sao để vượt qua nửa ngày làm việc đầy những thứ hỗn độn để chợp mắt. Ông ấy có mẹo gì không? “Thực hành” ông nói. Như mọi kỹ năng bạn có, đều đến từ luyện tập, luyện tập để hoàn hảo.

 

4. Nhận thức rõ bản thân và đầu tư tâm trí

Hầu hết các nỗi sợ của chúng ta và các mong muốn, cả việc có ý thức và vô ý thức đều được xoa dịu bởi hoạt động kết nối và theo đuổi luồng thông tin. Điều vô cùng quan trọng là chúng ta nhận ra rằng sự lo lắng của chúng ta đến từ đầu. Nhận biết được nó luôn là điều đầu tiên để giải quyết mọi vấn đề.

 

5. Bảo vệ khu vực Cấm xâm nhập

Khi mà bạn đang guồng mình để tìm giải pháp, tâm trí của bạn sẽ nhảy đi một cách dễ nhất và theo những cách thông thuộc. Nhưng khi bạn tự cho bản thân 10 phút để nhìn ra cửa sổ – bộ não của bạn sẽ bắt đầu xử lý theo một cách khác. Nó sẽ thu nhận thông tin từ những nơi khác.

Nó là tình trạng sáng tạo vô thức để dẫn tới một ý tưởng lớn. Khi bạn đang bơi hay tắm, bạn để đầu óc của mình tự do vì bạn không phải dành bộ óc cho việc tập trung bất cứ cái gì cụ thể. Nếu bạn tự tạo ra thời gian để suy nghĩ thông suốt, chắc chắn rằng để bạn giải phóng khỏi những gì cụ thể.

 

Tiềm năng sáng tạo của chúng ta sẽ nhanh chóng đi liền với kỷ nguyên mà chúng ta đang sống. Tôi tin rằng những thiên tài trong thế kỷ 21 sẽ tôn vinh những người có thể Ngắt kết nối với những thứ làm phân tâm, giảm đi những thứ gây ản hưởng tới công việc và cho phép bộ não của họ tạo ra các giải pháp tốt nhất trong kỷ nguyên của mình.

 

Kim cương rất hiếm có bởi vì chúng thường bị che khuất bởi những thứ tầm thường, những thứ khiến ta luôn bận rộn.

 

 

Theo 99U

Comments