Illustrator Đốm: Đem lại ấm áp cho người khác bằng tranh vẽ

Tranh của Đốm luôn mang lại cho người khác cảm giác ấm áp với hình ảnh những cô gái nhỏ nhắn giữa thế giới tưởng tượng mênh mông của mình. Vậy thế giới lấp lánh đó đến từ đâu? Câu chuyện như thế nào?

Hãy cùng iDesign du hành vào thế giới riêng của Đốm và nghe những tâm tình nhỏ của một người tự nhận rằng mình vẽ không chuyên nhé.

Trước khi bắt đầu câu chuyện, mời bạn lắng nghe một playlist nho nhỏ mà Đốm chia sẻ với iDesign để đặt bước chân đầu tiên vào thế giới mộng mơ của cô.

Facebook | Behance

Khởi đầu bằng những giấc mơ

Từ lúc biết đọc viết thì mình đã thích vẽ vời rồi, vì mình rất hay nằm mơ và tưởng tượng ra những thứ không có thật. Vẽ là cách tốt nhất giúp mình diễn giải được những suy nghĩ và sự tưởng tượng luôn tràn ngập trong đầu.

Khi không có rau ăn, chúng ta sẽ thổi tiêu để gọi rau mọc lên

Mình được đọc sách từ lúc nhỏ xíu, nhưng lúc đó sách dày và toàn chữ mà không có hình ảnh gì, mình thấy như thế thì hơi buồn chán nên đã vẽ những nhân vật trong sách rồi cắt ra, sau đó mình tự cho nhân vật diễn thoại như trò múa rối vậy đó. Thói quen đó mình giữ đến tận rất lâu sau này. Mình nghĩ đó chính là những bước tập vẽ đầu tiên của mình.

Tuy nhiên mình chỉ thật sự nghiêm túc coi vẽ là một nghề nghiệp khi mình đậu đại học ở một ngành hoàn toàn khác và nhận ra nó không hợp với mình. Mình vốn là sinh viên ngành Luật, nhưng sau đó mình cảm thấy chẳng muốn làm việc gì liên quan đến Luật, mình chỉ thích ngồi vẽ. Ban đầu khi bỏ ngành Luật để đi học vẽ, gia đình đã rất buồn và giận, nhưng sau đó thấy mình có kế hoạch học tập và theo đuổi nghề nghiệp nghiêm túc chứ không phải chỉ là sở thích nhất thời thì gia đình mình cũng thôi không ngăn cản nữa.

Vẽ thật nhiều để có thể vẽ đúng

Ban đầu mình nhận bất kỳ công việc gì liên quan đến vẽ, chưa có phong cách cố định mà chủ yếu vẽ theo yêu cầu của khách hàng. Trong quá trình đó mình dần chọn ra được những cách thể hiện mình thích nhất, rồi sau mình cứ vẽ theo cách đó như một loại bản năng. Tóm lại, mình tâm niệm là cứ vẽ thật nhiều để có thể vẽ đúng, rồi học cách chọn lọc những thứ mình thích nhất trong số đó. Phong cách hiện tại đã giống như là con người của mình vậy, nên khi cầm bút là tự động vẽ ra như thế luôn :”)

Sometimes I wish I was a little boy…

Công việc minh họa giúp mình sống vui vẻ, sống bình tĩnh, được làm quen với nhiều họa sĩ rất thú vị. Trong đó, dự án mà bản thân mình thấy thích thú và tự hào nhất đó là dự án sách tranh Bàn Tay Của Bố mà mình có dịp làm gần đây cùng với nhà báo Phạm Thị Hoài Anh. Nhờ dự án này mà mình đã biết thêm được rất nhiều điều về mới mẻ về tâm lý của các em nhỏ và những điều đặc biệt trong mối quan hệ gia đình. Đó là những điều mà người trẻ như mình đôi khi sao nhãng và lãng quên vì mãi đuổi theo sự bận rộn của cuộc sống.

Cảm hứng đến từ cuộc sống

Cảm hứng vẽ tranh đều đến từ cuộc sống từ bé đến lớn của mình. Mình sinh ra ở một thành phố nhỏ xíu trên vùng cao nguyên, nên cây cối và đồi núi rất gần gũi với mình. Mình có thói quen ngắm nghía từ những thứ bé như con bọ cánh cam đến những thứ rộng lớn như bầu trời. Mình nghĩ ngợi về chúng và luôn đặt câu hỏi “tại sao”. Hơn nữa mình cũng là người thuộc thế hệ những 9x đầu tiên, lúc đó trẻ con không có những trò chơi hiện đại gì cả, chỉ chơi những trò chơi dân gian thôi. Mình vẫn luôn quý quãng tuổi thơ đó nên hay đưa vào tranh vẽ. Mình cũng thường đọc sách, chơi với chú chó nhỏ của mình, chăm sóc cây cối trong vườn và đi dạo khắp nơi để ngắm nhìn cuộc sống xung quanh.

Tôi như trẻ nhỏ ngồi bên hiên nhà chờ xem thế kỷ tàn phai.

Tôi như trẻ nhỏ tìm nơi nương tựa mà sao vẫn cứ lạc loài…

Điều thích nhất là có thể làm bất cứ thứ gì mình muốn để tô điểm cho thế giới tưởng tượng của mình, và mình cảm thấy vui nếu thế giới đó đem lại những ấm áp nho nhỏ cho người khác. Đôi khi phải vẽ theo yêu cầu công việc và gặp áp lực về thời gian, lúc đó mình sẽ đi dạo, ngắm cây cối, mây trời… Thiên nhiên giúp mình cảm thấy dễ chịu và hứng khởi với công việc.

Cáo im bặt và nhìn Đốm rất lâu:

“Cậu làm ơn… hãy thuần hóa tớ!” - Nó nói

“Ừ ừ, thuần hóa chứ, cậu vào đây!”

Thấy cáo xinh xắn quá, Đốm gật đầu luôn mà chả thèm nghĩ ngợi, khiến cáo đâm lo lắng và cảm thấy cái cô nàng này cũng thiệt đáng nghi…

Âm nhạc và văn học có ảnh hưởng lớn đến nội tâm và trí tưởng tượng của mình, đem đến thêm cho mình sự hiểu biết, giúp mình rèn luyện cách cảm thụ cái hay cái đẹp, đó là nguồn nguyên liệu quý giá cho việc vẽ. Mình ngưỡng mộ đạo diễn Hayao Miyazaki và họa sĩ Isabelle Arsenault vì những sáng tạo bay bổng và tinh thần làm việc kiên trì không ngừng nghỉ của họ.

Mục tiêu nhỏ - Cố gắng hết mình

Mình nghĩ con đường học tập và làm công việc minh họa là con đường dài bất tận, không có điểm cuối cùng và luôn có những điều mới mẻ để tiếp thu. Nên lúc nào mình cũng cảm thấy mình là người đang đi và bắt đầu khám phá mọi thứ trên con đường đã chọn. Mục tiêu của mình luôn luôn là nâng cao trình độ lên để có thể vẽ ra được tất cả những gì mình tưởng tượng. Quan điểm của mình là mỗi ngày hãy luôn đặt một mục tiêu nhỏ và cố gắng hết sức mình, triển khai thực hiện nó thật nghiêm túc.

Có một bí mật mà những người lười dậy sớm không hay biết, đó là mấy ngôi sao sẽ rụng trước lúc bình minh. Và luôn luôn có một cô gái cực kỳ đáng yêu chăm chỉ lau chùi mấy ngôi sao bốc khói nhem nhuốc đó.

Ban biên tập iDesign

Tags:

You May Also Like

Những tác phầm đầy cảm hứng của Magdiel Lopez (p1)

Cùng thưởng thức những tác phẩm siêu thực của Magdiel Lopez để có cảm ...

Minh hoạ độc đáo của Vince Low

Vince Low - hoạ sĩ minh hoạ người Malaysia đã nổi tiếng trong giới ...

Minh hoạ cuốn hút của Sergio Edwards

Sergio Adwards là hoạ sĩ minh hoạ đến từ Chile. Những nhân vật qua ...

Phạm Quang Phúc và tác phẩm ” The Great Snail Race “

Phạm Quang Phúc là nghệ sỹ minh hoạ trẻ đầy tài năng, anh hiện ...

28 Trang web dùng hình minh họa tuyệt vời

Vẽ tay là một yêu cầu cần thiết đối với nhiều nhà thiết kế. ...